- Ngay vào lúc này!
Hai mắt Lý Vân Tiêu ngưng tụ, đồng tử hóa thành một vòng trăng rằm, tản mát ra lam sắc quang mang yêu dị.
Trong mắt hắn hiện ra ấn pháp phương thủ ấn kia, ngoài ra không còn thấy được bất cứ thứ gì nữa, trong thức hải lại hiện ra ba khoa đẩu văn, chuyển hóa thành màu vàng, khắc sâu vào trên linh đài.
Ý nghĩ của hắn rất đơn giản, thay vì cái gì cũng không học được, không bằng khát nước ba ngày, trước lấy một hồ lô đã.
Hắn tập trung toàn bộ tinh khí thần, hơn nữa điều tiết trạng thái của mình tới mức tốt nhất, dung nhập tứ chu thiên địa, lúc này mới trong lúc vội vàng cưỡng ép nhớ kỹ được một thức này!
Sau khi khẽ mở ra, hắn lần nữa nhắm hai mắt lại, để tránh bị các biến hóa thủ ấn còn lại của võ giả kia ảnh hưởng
Theo hắn chuyên tâm không ngừng ghi nhớ, rốt cục sau một lát, một thức thủ ấn và ba khoa đẩu văn tự màu vàng kia đã vĩnh cửu khắc trong đầu hắn. Vào thời khắc này, hắn phúc linh tâm lai, ngụ ý trong ba cái khoa đẩu văn kim sắc chưa từng thấy qua kia cũng đã được hắn hiểu rõ.
- Thì ra thủ ấn kia gọi là 'Minh Vương Ấn'!
Sau khi hiểu rõ ý nghĩa, tinh khí thần cả người đột nhiên tăng lên tới một loại trạng thái hoàn toàn mới, tựa hồ đối với quy tắc ẩn chứa trong khoa đẩu văn kim sắc đã có lĩnh ngộ thêm một bước, cả người đều có một loại cảm giác kỳ dị lan tràn trong người.
- Loại cảm giác này... Là Thần Dịch Lực!
Lý Vân Tiêu hoảng sợ cả kinh, sau khi hơi chút lĩnh ngộ ba cái khoa đẩu văn kim sắc kia, giọt Thần Dịch Lực cực nhỏ Đan Điền mình lại như được tẩm bổ, có chút rục rịch ngóc đầu dậy, dọc theo kinh mạch quanh thân hắn chậm rãi chảy xuôi đi, giống như thập phần vui sướng vậy.
- Thật kỳ quái, chẳng lẽ cổ lực lượng thuần túy này cũng có cảm xúc sao?