Hắn trong giây lát chấn động toàn thân, vào thời khắc này chỉ cảm thấy huyết dịch bắt đầu nóng lên..., tựa hồ như đang bị tổ tiên tác động lấy.
Hắn vốn không biết ra tay thu thế nào liền kiên định nhẹ gật đầu, nói:
- Có thể! Nặc Á chi chu này, vốn là đang đợi ta.
Lý Vân Tiêu nhìn qua bộ dáng của hắn, ngạc nhiên một chút, lập tức cười cười, làm thủ thế hiểu rõ nói:
- Vậy thì tranh thủ thời gian đi, ta cũng không biết có thể chống bao lâu nữa.
Diệp Phàm lộ ra vẻ cảm kích, nói:
- Cảm ơn, Vân Tiêu đại ca!
Hắn mở ra bộ pháp, lao về phía thủy tinh hình thoi kia.
Ánh mắt mọi người đều hội tụ ở trên người Diệp Phàm, người hắn lỏa lồ, ấn ký giống như thủy tinh hình thoi trước ngực cũng phát ra hào quang yếu ớt, tựa hồ như có cảm ứng.
Đường Kiếp cả kinh, bỗng nhiên thu Chu Tước Đao về, phi thân tiến lên, phẫn nộ quát:
- Nặc Á chi chu là của ta, mau cút đi!
Hắn chém ra một đao, Chu Tước hỏa điểu lao ra từ trên thân đao đánh tới bóng lưng Diệp Phàm.
Đồng tử Lý Vân Tiêu đột nhiên co lại, vươn tay khẽ điểm, Ma Thiên Khải Giáp trên người hóa thành một hình người nhỏ lao đi, ma khí ngập trời bao lấy Diệp Phàm vào trong, áo giáp hóa thành thật thể bao trùm trên người hắn, uy phong lẫm lẫm, giống như Ma Thần hàng lâm vậy.
Diệp Phàm trong nội tâm cảm kích không thôi, tay phải đánh ra một quyền, quyền kình do ma khí biến thành hình thành khí uẩn kết giới, ở bốn phía hình thành một vòng phòng ngự.
Chu Tước hỏa điểu chém lên Ma khải Vực Giới kia liền lập tức tiêu vong.
Đẳng cấp hai kiện huyền khí cao thấp thế nào vừa nhìn đã rõ!
Có Vực Giới của Ma Thiên Khải thủ hộ, trong phương không gian ở đây không ai có thể tổn thương được hắn, Diệp Phàm lao nhanh về phía thủy tinh hình thoi kia.