Còn lại những người không có huyền khí cường đại thì sắc mặt đều đại biến, cảm thấy cơ thể lạnh buốt. Trong chiến trường này, bọn hắn không thể nghi ngờ đã bị bài xích ở bên ngoài, Nặc Á chi chu không có phần không nói, mà ngay cả tánh mạng cũng bị người nắm trong tay.
Trong đó thảm nhất chính là tiểu Thanh, Thử Hoàng còn có Cửu Sí Linh Xà Điểu, bọn hắn đừng nói cao giai huyền khí, mà dù là nhất giai cũng không có...
- Hai vị Võ Đế đại nhân, các ngươi không phải nói muốn xem ta vì sao ta lại lớn lối vậy sao?
Trên mặt Lý Vân Tiêu xẹt qua một tia vui vẻ lạnh như băng, lạnh giọng nói:
- Ta hình như còn nhớ có người muốn bóp nát trứng ta để xem thử thì phải?
Khẩu Cổ Chung kia ở trong tay hắn kịch liệt biến lớn lên..., Chung chi Vực Giới cũng theo đó mở ra, ép cho người bốn phía đều hoảng sợ biến sắc, Phong Ấp và Xa Húc Nghiêu lại càng vô cùng ngưng trọng, không che dấu được hoảng sợ.
- Hoàng Triêu Chung, nhất triêu nhất kỷ.
Hoàng Triêu Chung bị hắn vỗ lên, sóng âm chi lực cực lớn bắt đầu lan khắp bốn phương tám hướng, tất cả mọi người đều thấy được không gian đung đưa, càng thêm kinh khủng là cổ lực lượng sóng âm này quét qua cơ thể, cơ hồ phá hư tất cả kinh mạch, cả người thiếu chút nữa đã sụp đổ trong đó!
Đặc biệt là mấy tên Võ Hoàng Thánh Hỏa Điện, dưới cổ sóng âm này đã triệt để mất đi sức chiến đấu, thân thể gần như sụp đổ!
Đồng tử Phong Ấp đột nhiên co lại, hắn cũng phát hiện Cổ Chung của đối phương là huyền khí cửu giai hàng thật giá thật, vội vàng ném Ngũ Hành Ngự Thú Hoàn ra ngoài, năm con chuột cực lớn hiển hiện ở quanh thân, phát ra tiếng hét "Xèo... xèo" chói tai, dường như cực kỳ có linh tính.
Xa xa Thử Hoàng thấy thế hai mắt đỏ bừng, nhe răng trợn mắt, nhưng giờ phút này hắn hoàn toàn chỉ là một phế nhân, đừng nói cứu người, mà dù là sinh tử của mình cũng khó quyết định được.