- Đưa dương thược cho ta đi, âm thược ở chỗ ta, chỉ có ta mới có thể mở ra nó!
Đột nhiên Diệp Phàm bình tĩnh nói, trong giọng nói không có bất kỳ gợn sóng, khiến tất cả mọi người đều chấn động, hoảng sợ nhìn hắn.
Đường Kiếp cả kinh nói:
- Ngươi... Các ngươi là người Thánh Hỏa Điện sao?
Diệp Phàm khẽ gật đầu một cái, ánh mắt rơi vào khôi thủy tinh hình thoi trong tay Phong Ấp, lộ ra vẻ khát vọng nói:
- Cho ta đi, ta có thể mở ra nó, tìm ra Nặc Á chi chu!
Phong Ấp nhướng mày, lộ ra vẻ cười lạnh, nói:
- Ngươi đưa âm thược đây là được rồi?
Diệp Phàm lắc đầu nói:
- Không có cách nào cầm.
- Ân?
Tất cả mọi người sững sờ, tựa hồ có chỗ trầm tư. Trong không gian thoáng cái vô cùng yên tĩnh, tất cả đều đều có tính toán, nhưng trong đó phần thắng cao nhất không thể nghi ngờ chính là Phong Ấp, còn có tiểu Thanh.
Tiểu Thanh lộ sắc mặt lạnh nhạt, trong mắt lại có quang mang chớp động, lạnh lùng nhìn tất cả. Nếu có thể thật sự tìm ra Nặc Á chi chu, hắn sẽ tuyệt đối không buông tha.
Diệp Phàm chậm rãi cởi ra áo của mình, lộ ra thân hình khỏe đẹp cân đối, làn da màu đồng cổ, ở trước ngực ấn lấy một vết bớt lớn chừng lòng bài tay, vết bớt kia vậy mà hoàn toàn giống với thủy tinh hình thoi trong tay Phong Ấp!
- Đây là...
Tất cả mọi người trợn tròn mắt.
Diệp Phàm chỉ vào cái bớt kia nói:
- Cái gọi là âm thược, chính là ấn ký mà nhất mạch Thánh Hỏa Điện ta nhiều thế hệ tương truyền ah! Đưa dương thược kia cho ta đi, chỉ có ta mới có thể mở ra Nặc Á chi chu này!
Phong Ấp cười lạnh một tiếng, ném Đường Kiếp ra xa, lại hấp Diệp Phàm tới, nắm trong tay nhe răng cười nói:
- Nếu ta thật sự không cách nào mở ra..., lại đưa ngươi tử cũng không muộn!
Thủy tình hình thoai trong tay hắn trực tiếp đè lên ấn ký trước ngực Diệp Phàm, tựa hồ muốn thử xem có phản ứng gì không.