Vừa tiến vào không gian này, tất cả mọi người đã cảm thấy cực kỳ mất tự nhiên, phảng phất như rất là áp lực!
- Nặc Á chi chu đâu? Nơi này không phải có Nặc Á chi chu sao?
Phong Ấp kêu to lên, nơi này tựa hồ không có bất kỳ trọng lực nào cả, có thể tùy ý phi hành, thần thức hắn nhanh chóng tản ra bốn phía, ngoại trừ những quả cầu kết nối với nhau kia thì không còn bất kỳ vật nào khác nữa.
Lý Vân Tiêu lại mở to hai mắt, nhìn tiểu cầu vô cùng vô tận, kéo dài đến nơi cực kỳ xa kia, tựa hồ cảm thấy một loại rung động không hiểu, nhưng chung quy vẫn không bắt được.
Vũ cũng khiếp sợ vạn phần, hắn vươn tay ra, chụp tới một tiểu cầu trong đó, lập tức bị một cổ lực lượng cường đại trùng kích, phát ra một tiếng hét thảm bị đánh bay ra xa.
Ngay khi tiểu cầu phát ra lực lương, sắc mặt Đường Kiếp đột nhiên biến đổi, tựa hồ đã nhận ra gì đó, trở tay xuất ra một kiện đồ vật, chăm chú cầm trong tay, sợ bị người phát giác.
Lê sau khi thấy Vũ bị đánh bay cũng kinh hãi nhìn những tiểu cầu kia, kinh nghi nói:
- Đây là... kết cấu vạn vật sao?
Toàn thân Lý Vân Tiêu chấn động, trầm giọng nói:
- Quả nhiên là kết cấu vạn vật sao? Ta ban đầu còn không dám xác định, hiện giờ xem ra rất có khả năng là thật! Nếu nói nơi này vô cùng vô tận đều là kết cấu, vậy thì Nặc Á chi chu đến cùng nhiều đến bao nhiêu đây?
- Cái gì? Các ngươi nói đây là Nặc Á chi chu!
Phong Ấp nhanh chóng vọt ra, sắc mặt âm lãnh nói:
- Đến cùng là sao?
Chỗ thần thức hắn có thể vươn tới, vẫn là loại kết cấu lập thể vô cùng vô tận này, không còn bất kỳ gì khác.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người Lý Vân Tiêu và Lê, nương theo ánh mắt còn có sát cơ mãnh liệt. Hiện giờ tiến nhập không gian phong ấn, cảm xúc của tất cả mọi người đều dần trở nên táo bạo hơn trước.