Nơi này quy tắc Thiên Địa mà hắn có thể thuyên chuyển là nhiều nhất, muốn diệt sát mấy người Thương là chuyện rất dễ dàng. Nếu không phải cân nhắc mở ra kết giới phong ấn thì hắn đã sớm ra tay giết người rồi!
Hơn nữa ý của hắn cũng là sau khi thoát khỏi một kiếp này, liền lập tức ra tay đối phó Thương!
Phong Ấp và Xa Húc Nghiêu thấy lôi điện chi lực của tiểu Thanh trên mặt cũng hiện lên một tia ngưng trọng, liếc mắt nhìn nhau, cũng lập tức thu lấy mình cái lọ kia.
Thương sắc mặt âm trầm xuống, ngưng giọng nói:
- Đây là chúng ta sai trước, cam đoan tuyệt đối sẽ không có lần sau đâu.
Hắn cũng biết là do Vũ nhất thời xúc động, giờ phút này không nói đến có tiểu Thanh ở đây, dù có thể đánh thắng cũng phải lấy đại cục làm trọng! Sau khi tiến vào không gian phong ấn, bọn hắn có được dương thược, có lẽ có thể phát sinh biến hóa không tưởng được cũng không chừng, đến lúc đó lại tính sau.
Vũ cũng ý thức được mình thất thố, cắn răng lạnh như băng nói:
- Đúng vậy, là ta xúc động rồi, thật có lỗi!
Nhưng trong mắt của hắn nào có nửa phần áy náy, tràn đầy sát khí lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu kiểm tra đan dược, phát hiện quả nhiên là Thiên Khu Hoàn Thần Đan, tâm tình thật tốt, cười hì hì nói:
- Không có việc gì không có việc gì, về sau đừng bừa bãi vậy nữa là được, nếu không rất dễ gặp chuyện không may đấy.
Vũ tức đến ngứa răng, ngược lại Thương vẻ mặt bình tĩnh, cũng từ trong đống bình lọ kia chọn lấy không ít, uống vào từng chút một.
Tiểu Thanh thu liễm lôi điện, lâm lập trên không trung, lạnh lẽo nhìn mọi người nói:
- Nếu có người ra tay, tất cả chém giết, quyết không bỏ qua!
Hắn cứ như vậy ngồi xếp bằng trên không trung, nhắm hai mắt lại bắt đầu điều tức, chờ đợi thời gian từng chút trôi qua.