Theo không gian vô hạn biến mất, lực lượng bị áp chế của mọi người dần hồi phục lại.
Phong Ấp trong mắt hàn quang lóe lên, dừng ở ba người trong tràng, Lý Vân Tiêu, Đường Kiếp và Lê!
Thiên Địa kỳ cục vừa rồi bốn người bọn họ đều thấy được cách phá giải, mà ván cờ này lại quan hệ đến truyền thừa trận đạo của Vương Tọa Võ Đế, mặc dù hắn là Võ Đế tôn sư, cũng khó tránh khỏi động tâm!
Đường Kiếp cảm nhận được sát ý trong mắt Phong Ấp, lập tức hít một hơi khí lạnh, toàn thân lạnh như băng lui về phía sau, nói:
- Phong Ấp đại nhân, trận pháp suy diễn vừa rồi, ta nhất định sẽ quên đi, mong rằng đại nhân thả ta một mạng!
Hắn lúc này thật sự như rớt vào hầm băng, đối phương là Võ Đế tôn sư, nếu thật muốn giết hắn thì ở đây không ai cứu được cả.
Xa Húc Nghiêu cũng tựa hồ đã hiểu rõ gì đó, khóe miệng hiện ra một tia cười tàn nhẫn, nói:
- Phong huynh, những cặn bã này cứ mặc sức xử lý, thả ai giết ai, ngươi cứ nói đi.
Lời này vừa ra, trong lòng tất cả mọi người đều trầm xuống, sắc mặt cực kỳ khó coi, dùng lực lượng hai người này, ở đây ai cũng đừng mong chạy mất.
Vũ đột nhiên khẽ kháp quyết, Vĩ Quang Kiếm trong tay Lý Vân Tiêu bỗng nhiên rời khỏi tay, hóa thành một đạo bạch quang bay về trong tay hắn.
Chỉ thấy trên Vĩ Quang Kiếm đều là cá lổ hổng lớn nhỏ, chính là do lúc trước cứng rắn chém giết lưu lại, lúc ấy còn không biết như thế nào, nhưng giờ lại cảm thấy cực kỳ đau lòng, trong mắt tràn đầy lửa giận nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu.
- Huyền khí cửu giai?!
Xa Húc Nghiêu cả kinh, nhìn Vĩ Quang Kiếm trong tay Vũ, còn có Chu Tước Đao kia nữa, chấn động khí vận từ trên thân hai kiện huyền khí phát ra khiến hô hấp hắn cũng trở nên ngưng trệ.
Hắn tuy rằng thân là Võ Đế, nhưng cũng không có huyền khí cửu giai, huống chi hiện giờ thoáng cái thấy được hai kiện, vẻ ngạc nhiên và mừng như điện lập tức hiện trên mặt, cười ha hả.