Đường Kiếp biến sắc, không tin hừ lạnh nói:
- Sính miệng lưỡi có làm được gì? Có thể cứu mạng ngươi sao? Có bản lĩnh ngươi hạ cờ cho bổn công tử xem!
Hắn vẻ mặt mỉa mai.
Nước cờ này là do tập hợp đông đảo đại sư cờ đạo mới nghiên cứu ra, nhưng cuối cùng vẫn không thể phá được Thiên Địa kỳ cục, không thể nghi ngờ là một tiếc nuối cực lớn, nhưng Đường Kiếp đối với ván cờ này hiểu rất rõ, hoàn toàn vượt qua mọi người ở đây.
- Bảy, chín, mười...
Lý Vân Tiêu nhíu mày lại, trong đầu không ngừng suy diễn các loại biến hóa, chỉ cảm thấy vô cùng vô tận, căn bản không cách nào tính hết, suy nghĩ một lúc cảm thấy đau đầu muốn nứt, sinh ra một loại cảm giác vô lực
Hắn thở dài:
- Mặc kệ, đi một bước tính một bước, xem ai chết trước!
Hắn cơ cao tay lên, điểm một ngón tay tới trước, quát:
- Chín chi ba -- song!
Không gian ván cờ ngưng tụ ra một quân cờ trắng, tản mát ra tình thần chi lực rơi xuống tiết điểm trong không gian, xét qua một cái đuôi thật dài trên bầu trời, thập phần rực rỡ tươi đẹp.
Ầm ầm!
Trong không gian đột nhiên xuất hiện tiếng vang rất nhỏ, phảng phất như nước cờ này đã dẫn động quy tắc nào đó, ván cờ lần nữa phát sinh biến hóa cực lớn, tất cả đại trận nhãn vốn cô lập dưới một nước này tựa hồ kết nối cùng một chỗ, diễn sinh ra tuần hoàn luân phiên, vô thủy vô chung!
- Cái này... thật loạn ah, chuyện gì xảy ra?
Lê quá sợ hãi, nhìn trận cờ trước mắt biến hóa, có loại cảm giác không tính toán nổi, hoa đầu chóng mặt.
- Tại sao có thể có biến hóa lớn vậy được? Vừa rồi rõ ràng đã sắp bức tử đối phương rồi, chỉ một nước lại khiến trật tự điên đảo... Càn Khôn xoay chuyển... Cái này...
Phong Ấp càng trợn mắt há hốc mồm, chính hắn cũng là trận pháp đại sư, loại biến hóa này càng chưa bao giờ thấy qua, nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng giờ từng cái hiện ra trước mắt, hoàn toàn đánh đổ thưởng thức về trận pháp của hắn.