Theo Vũ hét thảm một tiếng, những Đại Yêu kia cũng đột nhiên co rút đồng tử, hoảng sợ nhìn qua. Ý nghĩ của bọn hắn giống Vũ như đúc, không biết chuyện gì xảy ra.
Lúc này Lê đã chạy đến bên người Đường Kiếp, dò xét thương thế của hắn, sau khi phát hiện không ngại liền nhẹ thở ra, tiện tay nhặt lên Chu Tước Đao bên cạnh người hắn ném tới chỗ Vũ, quát to:
- Vũ, đón lấy!
Vũ cố nén đau nhức kịch liệt, tay trái đề đao, trong đôi mắt đỏ bừng không thôi, gào thét chém tới Lý Vân Tiêu.
Có Chu Tước Đao nơi tay, tăng thêm lực lượng của hắn, tất nhiên có thể chém giết Lý Vân Tiêu! Dù trong tay đối phương cầm huyền khí cửu giai của mình nhưng hắn cũng bất chấp tiếc rẻ nữa, thi triển ra toàn bộ lực lượng chém xuống.
- Hừ, cho rằng không cách nào vận dụng nguyên khí thì ta không giết được các ngươi sao?
Lý Vân Tiêu cười lạnh một tiếng, huy động Vĩ Quang Kiếm, dùng một loại tư thế kỳ quái múa trên không trung, nhìn như phi thường không hài hòa, nhưng lại có một loại lực lượng kỳ dị theo mỗi một kiếm múa ra tuôn ra ngoài.
Phanh!
Hai kiện huyền khí cửu giai va chạm vào nhau, Vũ chỉ cảm thấy một cổ lực lượng cường đại từ trên Chu Tước Đao truyền tới, chấn khiến hắn liên tiếp lui về sau. Hơn nữa trên Chu Tước Đao xuất hiện một đường vết rách!
Hắn hoảng sợ thất thanh nói:
- Đây không phải là lực lượng thân thể! Ngươi... Ngươi đến cùng vận dụng lực lượng gì?!
- Thánh kỹ!
Xa xa Diệp Phàm chấn động, cuồng hỉ hô:
- Thì ra thánh kỹ còn có thể dùng!
Lý Vân Tiêu thi triển đúng là cách cô đọng quy tắc của Thánh Hỏa Điện, nơi này tuy rằng không cách nào vận dụng nguyên khí, nhưng quy tắc Thiên Địa là một loại tồn tại cao hơn lực lượng đơn thuần, sau khi hắn thi triển ra bí pháp kia của Diệp Nam Thiên, trong mỗi một chiêu đều ẩn chứa quy tắc nhất định, phá phòng ngự thân thể thuần túy của Vũ dễ như trở bàn tay!