Trương Thiệu Thiên nhắm mắt lại, do dự nói:
- Quanh thân Võ Đế có quy tắc chi lực, Hồn Nô của ta đẳng cấp không đủ, không điều tra được. Hơn nữa trong Bất Lão Sơn này có một số nơi có cấm chế, cũng không cách nào dò xét tình huống bên trong, ta nghĩ mấy tên Đại Yêu kia có khả năng ở trong các cấm chế đó.
Tất cả mọi người nghe được đầu óc có chút choáng váng, Phùng Chư nhịn không được phàn nàn nói:
- Vương Tọa này thực mẹ nó b**n th**, trong trận có trận không nói, ngay cả trận nhãn cũng có cấm chế, con mẹ nó bảo chúng ta sống thế nào đây?
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
- Chỗ mấu chốt nhất định trong các cấm chế kia, người Yêu tộc chỉ sợ đã đi trước một bước. Tứ Cực Môn đã mất đi sự bảo hộ của Đại Yêu, chúng ta trước tiên bắt lấy Đường Kiếp đã!
- Đường Kiếp? Đại công tử Đường gia Tứ Cực Môn sao?
Trương Thiệu Thiên cũng nghe qua danh tiếng người này, cau mày nói:
- Hắn cũng ở trong đó sao? Bắt hắn làm gì?
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Cái này ngươi không cần hỏi, có chỗ cần dùng đến, dẫn đường đi.
Trương Thiệu Thiên cũng không hỏi nhiều, mấy người Tứ Cực Môn kia bọn hắn quả thật nắm chắc bắt được, Kim Sắc Hồn Nô của hắn lại có thể bổ sung một phen, tự nhiên không có gì phải từ chối.
Hắn xung trận ngựa lên trước, dẫn đầu phi hành ở phía trước..., mọi người theo sát phía sau.
Bất Lão Sơn rộng lớn hơn xa bọn hắn nghĩ, sau khi bay trọn vẹn thời gian uống cạn một chung trà mới thấy không ít bóng người chớp động, tựa hồ đang tìm tòi gì đó.
Mà trong lúc bọn hắn phi hành, bốn mùa trong toàn bộ ngọn núi lần nữa biến hóa..., từ xuâ vào hạ, bầu trời liệt nhật cao chiếu, nhiệt độ tăng lên rất cao.
- Người nào?!
Đan Dương Trạch đầu tiên phát hiện ra sự tồn tại của mọi người, hét lớn một tiếng, thanh âm chấn vang trong phạm vi vài dặm, tất cả người Tứ Cực Môn đều nhanh chóng tụ tập lại.