Tứ Quý Vực Giới quanh chung quanh Bất Lão Sơn cũng bắt đầu chậm rãi chuyển đổi, chỗ giao giới càng ngày càng mơ hồ, hoàn thành một thể, trong toàn bộ trận pháp hóa thành một mảnh mùa xuân, vạn vật sống lại, trăm hoa đua nở, tràn đầy ý vui, khiến tâm tình người cũng chậm rãi trở nên ấm áp hơn.
Bọn người Lý Vân Tiêu đang chạy vội trong Bất Lão Sơn tất cả đều bị loại biến hóa mùa xuân này làm chấn động không thôi, cảm nhận được biến hóa huyền bí vô cùng vô tận của quy tắc Thiên Địa, trong nội tâm sinh ra hướng tới vô hạn.
- Ta sinh ra nhai, mà võ đạo vô bờ...
Lý Vân Tiêu cảm thụ được biến hóa Thiên Địa, bắt đầu cảm khái.
Trong lòng tất cả mọi người khẽ động, sinh ra một cảm giác nhỏ bé.
Hừ!
Trương Thiệu Thiên khinh thường khinh miệt nói:
- Người tầm tuổi chúng ta, thành tựu Võ Đế, chấp chưởng thiên hạ, chỉ cầu thống kháoi! Cái gì có bờ không bờ, tất cả đều là nói nhảm!
- Chấp chưởng thiên hạ?
Lý Vân Tiêu khẽ cười nói:
- Theo ý c*̉a ngươi, thành tựu Võ Đế liền có thể chấp chưởng thiên hạ? Phải nên biết rằng Thiên Võ Giới không thiếu Võ Đế, nhưng thiên cổ đến nay, ai dám nói một mình chấp chưởng thiên hạ? Mấy năm trước, sợ rằng cũng chỉ có Diệp Nam Thiên là dám gánh cái xưng hô này, nhưng cuối cùng cũng không phải hóa thành tro bụi sao?
Trương Thiệu Thiên cũng trầm mặc, cảm nhận được vẻ mênh mông bao la bát ngát của Thiên Địa, mà bản thân lại cực kỳ nhỏ bé, giờ khắc này hắn thậm chí có chút lĩnh ngộ.
Hắn khiếp sợ phục hồi tinh thần lại, một thoáng vừa rồi trên người đã xảy ra chút biến hóa nhỏ, nhưng biến hóa kia lại cực kỳ mỹ diệu, không giống với dung nhập Thiên Địa lúc tu luyện, mà giống như thăng hoa đến một loại cảnh giới cực cao, có thay đổi về chất.