Hắn một phen vỗ mông ngựa, nội tâm cũng cảm thấy thập phần biệt khuất. Mình đường đường Võ Tôn thất tinh, một đời cường giả, không ngờ phải khúm núm, không có tiết tháo nịnh bợ một tên tiểu tử như vậy. Nhưng tình thế mạnh hơn người, ai bảo mình lúc trước đã sai, hiện giờ sinh tử nằm trong tay người ta chứ?
Đường Kiếp sau khi nghe như thế sắc mặt thoáng cái tốt hơn, nói:
- Thu Bất Lão Sơn ta không nghĩ đến, nhưng tìm hiểu Thiên Địa kỳ cục kia đích thật là một đại cơ duyên! Nếu là hôm nay có thể có thu hoạch, ngươi chắc chắn sẽ trở thành người tâm phúc của ta!
Đan Dương Trạch đại hỉ nói:
- Đa tạ Đại công tử nâng đỡ!
- Ân!
Đường Kiếp ngóng nhìn về phía Thông Thiên chi sơn, cũng lộ ra vẻ lo lắng, nói:
- Trước tiên vào xem một chút, còn có Lê kia, ngàn vạn không thể chết được. Nếu không Thất Sát phong ấn kia...
Nghĩ vậy, sắc mặt hắn thoáng cái trắng lại.
Đan Dương Trạch cũng run rẩy toàn thân, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
- Đi thôi!
Hơn mười người phi tốc lao về phía Bất Lão Sơn.
...
-Hí!
Một đạo không gian đột nhiên vỡ ra, thân thể Lý Vân Tiêu lập tức xé thành hai nửa, bất quá đều hóa thành hư ảnh nhàn nhạt, biến mất trên không trung.
Người đánh lén nhẹ "Ân" một tiếng, tựa hồ không thể tin được, dần hiển hóa thân thể ra, đúng là Trương Thiệu Thiên, còn có hai gã đệ tử Phệ Hồn Tộc khác cũng đồng thời xuất hiện trong Thu chi vực giới.
Mọi người Thánh Hỏa Điện cảm thấy quá sợ hãi, lập tức tản ra, trở nên cực kỳ cảnh giác.
Dùng thân phận Võ Tôn cửu tinh của Trương Thiệu Thiên, không thể tưởng được lại đi đánh lén, quả nhiên là vô sỉ đến cực điểm! Mà khiến mọi người hoảng sợ chính là bọn hắn lại không hề có chút cảm giác nào cả.
- Thu chi vận luật ở đây vững vàng chảy xuôi, xuất hiện một tia chấn động ta liền có thể cảm giác được.