Hai tên nam tử một mặt lạnh lùng, trên mặt đều là hàn khí bức người, có chút tái nhợt.
Hai người cũng không phải là hiền lành gì, sắc mặt tái nhợt cũng không phải là nguyên khí hao tổn quá lớn, mà là một đường lại đây, tàn sát Ngũ hành Phệ Linh Thử không biết bao nhiêu, giết đến mình cũng có chút bốc lên hơi lạnh.
- Xa Nghiêu, giết như vậy muốn giết tới khi nào? Trong lòng ta có chút sợ hãi rồi!
- Sợ hãi c*̃ng phải giết, bằng không làm sao bây giờ? Nếu như Thủy Nguyệt kính hoa này Vạn Cổ Trường Thanh thụ không mở ra đường nối, chúng ta căn bản phá không xong.
- Hừ, liên hợp lực lượng của hai người chúng ta, ta liền không tin không phá ra được!
- Mạnh mẽ hủy diệt trận pháp này đương nhiên có thể, nhưng ngươi đừng quên, nơi này là Vương Tọa Vũ Đế dùng bản thể Vạn Cổ Trường Thanh thụ bố trí hư thực chi trận. Nếu như ngươi ta mạnh mẽ phá huỷ, bị Vương Tọa biết rồi, đồng thời mất hứng, hừ hừ, trách nhiệm này ngươi gánh nỗi sao?
- Tiên sư nó, thật đau đầu. Chết nhiều đồng loại như vậy, một con Thử Vương cuối cùng c*̃ng ở trước mắt, Thử Hoàng thật có thể xem xuống sao? Vào lúc này c*̃ng không mở ra đường nối!
- Lại giết một trận xem đi, vừa nãy sương mù kia không phải tiêu tan sao? Chỉ bất quá ảo cảnh nơi này càng thêm chân thực, ngay cả chúng ta cũng nhìn không ra hư thực. Thực sự không được trước hết nắm lấy Thủy hệ Thử Vương, luyện chế ra Ngũ hành ngự hoàn lại nói!
Một người trong đó cong ngón tay búng một cái, rất nhiều linh thử xông vào trên phòng ngự kết giới trực tiếp nổ tung thành sương máu, hai người từng bước một hướng Thủy hệ Thử Vương ép tới.
- Tiểu Thanh, nhanh lên một chút mở ra kết giới!
Thử Hoàng tập tễnh nhanh chân hướng về Tiểu Thanh đi đến, gầm thét lên rống to. Bộ lông trên người từng chiếc dựng thẳng lên, lệ khí bức người.