Hắn nhìn dáng vẻ của Tiền Vô Địch, tuy rằng vẫn là nhất tinh Vũ hoàng, nhưng trên khí chất đã xảy ra thay đổi cực lớn, tựa hồ hơi khiến người ta khó có thể nhìn thấu.
- Ngươi làm sao?
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Có thể lĩnh ngộ toàn bộ vũ ý Thất túc cảnh không?
Toàn bộ vũ ý Thất túc cảnh!
Lần này tất cả mọi người đều khiếp sợ, lập tức rõ ràng cùng Lý Vân Tiêu trao đổi là vật gì!
Trương Hàm Chiết cũng giật mình, chẳng trách sau khi Tiền Vô Địch bế quan ra ngoài, tuy rằng tu vi không có tăng cường, nhưng khí thế cả người liền hoàn toàn khác nhau, thật giống như ở vào trong sương mù mông lung, khiến người ta khó có thể thấy rõ.
Thanh La cũng giật nảy cả mình, không nghĩ tới trên người Lý Vân Tiêu lại có thứ này!
Thất túc đạo quả đối với bọn họ mà nói ý nghĩa không lớn, nhưng đối với Đại tông phái có tiền có thế, vì bồi dưỡng đệ tử tinh anh trong môn phái, là thu thập không ngừng nghỉ. Hơn nữa Thương Minh đại hội sắp tới, đều là người trẻ tuổi tham gia. Trong đồng lứa trẻ tuổi, có thể có tu vi Vũ hoàng cũng đã là đỉnh cấp.
Chẳng trách Lý Vân Tiêu mở ra giá trên trời, Tiền Vô Địch cũng có thể tiếp thu.
Ánh mắt nàng nhìn Lý Vân Tiêu lần thứ hai trở nên phức tạp, nội tâm càng tin tưởng hắn là biểu đệ của Lệ Hoa Trì, bằng không một thiếu niên tên cũng chưa biết, trên người nơi nào sẽ có nhiều bảo vật như thế.
Tiền Vô Địch lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, ngạo nghễ nói:
- Này liền không cần ngươi bận tâm. Rất chờ mong ở Dương thành nhìn thấy ngươi. Nếu như ta không đoán sai, ngươi là dự định đại biểu Thiên Nguyên thương hội ra trận.
Thấy Lý Vân Tiêu không có phủ nhận, trong ánh mắt hắn lộ ra một tia hưng phấn nói:
- Rất tốt. Đến thời điểm ta sẽ xác minh lời nói ngày hôm nay, đem đế giầy giẫm trên mặt ngươi!