Mọi người Thiên Nhất Các càng là từng cái từng cái mồ hôi lạnh tràn trề, chỉ lo làm tức giận Kim Tiền Bang, ném bọn họ mặc kệ, vậy thì triệt để chết chắc rồi.
Vì lẽ đó Tiền Vô Địch còn chưa mở miệng, Thanh La liền không nhịn được kêu lên:
- Lý Vân Tiêu, ngươi chớ quá mức! Vô Địch công tử nhân nghĩa vô song, nghĩa bạc Vân Thiên, lúc này mới xuất thủ cứu giúp mọi người. Ngươi có đồ vật gì, còn không hai tay hiến cho Vô Địch công tử, dĩ nhiên cò kè mặc cả, mở ra loại giá cả không có đạo lý này, làm người sợ run!
Lý Vân Tiêu hơi nhướng mày nói:
- Lại thêm để bà tám này câm miệng!
Tiền Vô Địch phất phất tay, trong mắt Trương Hàm Chiết lộ ra một đạo hàn quang, lâm không chỉ điểm một chút, bắn về phía Thanh La.
Thanh La hoảng hốt, nhanh chóng lùi về sau, nhưng hàn mang kia thoáng qua liền đến, hơn nữa cực kỳ tinh chuẩn bắn vào trong yết hầu của nàng, cũng không hề đánh xuyên qua, chỉ là ở trên yết hầu nổi lên một ấn ký quái lạ, nàng ho khan, nhưng làm thế nào c*̃ng không phát ra được thanh âm.
Tiền Vô Địch thản nhiên nói:
- Đã thanh toán một bộ phận, còn lại quá nhiều. Vật kia của ngươi nếu như ở bình thường, một cây Thiên Hồn thảo c*̃ng không đổi được. Huống hồ Thiên Hồn thảo ngươi coi là cái gì? Cải trắng sao? Còn ba cây! Toàn bộ Thiên Vũ giới cũng chưa chắc vượt quá mười cây! Cho tới nguyên thạch, có thể cho ngươi một trăm triệu trung phẩm nguyên thạch.
- Hừ!
Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ nói:
- Trước khác nay khác, vật kia ở bình thường tự nhiên không sánh được Thiên Hồn thảo, nhưng hiện tại... Ta tin tưởng lấy tới Dương thành bán đấu giá, chí ít có thể so sánh ta báo giá nhảy ra gấp đôi!
Đường Kiếp rốt cục không nhịn được, tuy rằng hắn không biết là vật gì, nhưng nhất định là đồ vật có thể nghịch chuyển kết quả của Thương Minh đại hội. Bằng không Tiền Vô Địch sẽ không nuốt giận vào bụng chịu thiệt như vậy, bỗng nhiên liền quát lên: