Lý Vân Tiêu lãnh đạm nói:
- Nếu như Tứ Cực môn có thể lần theo tọa độ của Đường Kiếp, đã sớm đuổi tới, còn có thể chờ đến hiện tại? Giải thích duy nhất chính là, bọn họ là Đường Kiếp triệu đến. Mà Đường Kiếp ở trong tay Đại Yêu khống chế, tất nhiên là đạt thành một loại hiệp nghị nào đó, đôi bên cùng có lợi, hoặc là bị Đại Yêu quản chế, mà trống trận giảm bớt tốc độ, cũng là vì chờ Tứ Cực môn tới.
Hắn nhìn mọi người một mặt không tin, hừ nói:
- Từ từ xem đi, nếu như ta không đoán sai, những Đại Yêu kia cùng Đường Kiếp, lập tức sẽ lên Chiến hạm của Tứ Cực môn.
Để sắc mặt mọi người càng ngày càng khó coi chính là, sau khi Chiến hạm của Tứ Cực môn cùng trống trận áp sát, quả nhiên ở chung vô cùng hài hòa, không có một chút xíu xung đột.
Mà giờ khắc này sắc mặt Đường Kiếp c*̃ng không dễ nhìn, ngoài mạnh trong yếu nhìn chằm chằm một nam tử đứng chắp tay trên Chiến hạm, lãnh đạm nói:
- Đan Dương Trạch, tại sao là ngươi đến? Ấn Phi Vũ đâu? Làm sao hắn không có tới?
Đan Dương Trạch nhìn mấy người trên trống trận, ánh mắt đặc biệt ở trên người Vũ Văn Cao cùng trống trận nhìn nhiều mấy lần, lập tức hóa thành vẻ cười gằn, từ tốn nói:
- Cửu công tử có việc khác, phái Phi Vũ đi làm. Ta là bị phái tới yêu nguyên cứu viện đại công tử.
- Chuyện cười!
Đường Kiếp sầm mặt lại, phẫn nộ quát:
- Ấn Phi Vũ là người của ta, Cửu đệ tính là thứ gì, có thể chỉ huy hắn?
Đan Dương Trạch không hề bị lay động, hời hợt nói:
- Ấn Phi Vũ đã thề cống hiến cho Cửu công tử.
Con ngươi Đường Kiếp đột nhiên áp súc, lướt qua một tia khó có thể tin, Ẩn Phi Vũ chính là tử sĩ trung thành nhất của hắn, làm sao có khả năng phản bội mình, hắn trào phúng nói:
- Ngươi lão cẩu này dĩ nhiên đùa bản công tử, có biết đây là tội chết không?