Ở trong góc trống trận, Đường Kiếp một mực yên lặng nhìn, đột nhiên chậm rãi mở miệng nói:
- Cùng chư vị qua c*̃ng có một đoạn thời gian, lấy ta quan sát, chư vị thật giống cũng không phải là người Yêu tộc trong Tinh Nguyệt ảo cảnh.
Mấy người đều hơi nhướng mày, Lê xoay người lại nói:
- Ngươi muốn nói cái gì?
Đường Kiếp khẽ mỉm cười, loại phong độ kia đột nhiên trở về, cười nói:
- Ta muốn nói là, nếu chư vị không phải người của Tinh Nguyệt ảo cảnh, lấy tình huống hiện tại, tựa hồ là không nhà để về. Không bằng gia nhập Tứ Cực môn ta đi, lấy thân phận và địa vị của ta, nhất định sẽ không bôi nhọ tài năng của chư vị.
Vũ khinh bỉ liếc mắt nhìn hắn, cười nhạo nói:
- Theo thương hội các ngươi làm ăn?
Đường Kiếp đỏ mặt lên, giải thích:
- Mấy vị khả năng không biết tình huống Thương Minh, thực lực Thương Minh không dưới những siêu cấp thế lực kia, mà Tứ Cực môn ta càng là kiệt xuất trong Thương Minh, nếu như có chư vị giúp đỡ, cho dù ngày sau nhất thống Thương Minh, lực ép bảy đại siêu cấp thế lực, trở thành tồn tại như Thánh Vực cùng Hóa Thần Hải, độ khả thi cũng là rất lớn!
- Hừm, nguyên lai Tứ Cực môn có dã tâm lớn như vậy.
Vũ ra vẻ bừng tỉnh, mấy người còn lại cũng là một mặt cười gằn nhìn Đường Kiếp, giống như xem kẻ ngu si.
Đường Kiếp sững sờ, lập tức hiểu ra, nguyên lai đối phương là muốn trêu tức hắn, dù sao mình vẫn là quá non, lập tức mặt đỏ chót, cáu giận nói:
- Có dã tâm thì lại làm sao? Thế lực trong Thương Minh kia ai không muốn làm lão đại, chư vị có thực lực, chỉ cần chịu phụ tá ta, tương lai Thiên Vũ giới chính là của mọi người!
- Thiết! Còn Thiên Vũ giới là của mọi người...
Vũ Văn Cao cũng không nhịn được châm chọc, cười khanh khách đi tới nói: