- Thương, chúng ta chẳng mấy chốc sẽ gặp lại, vĩnh viễn lưu lại yêu nguyên này với ta đi.
Hắn lạnh lẽo nói ra câu nói này xong, toàn bộ hình thái hoàn toàn biến mất, chỉ còn dư lại một tia khói xanh nhàn nhạt mịt mờ, tung bay trên không trung.
- Móa, thiếu gia ta cứu ngươi, ngay cả một lời cảm kích c*̃ng chưa nói liền chạy. Tiểu Côn, bằng hữu của ngươi làm sao không có tố chất như thế?
Lý Vân Tiêu nhàn nhạt mắng, nhưng trên mặt lại hiện ra vẻ mỉm cười, trong đôi mắt hắn tinh mang lấp lóe, cả người đứng trên không trung, trong đầu nhanh chóng suy tư.
Sắc mặt Thương tái nhợt, dị thường khó coi, giờ khắc này không chỉ có Hỗn Thiên Nghi tổn hại, hắn c*̃ng chịu đến thương tích rất lớn. Còn nữa, cho dù hắn không bị thương, mất đi Hỗn Thiên Nghi dựa dẫm, hắn chỉ là một tên Yêu tộc cấp bậc Vũ tông, đã không dám vọng tưởng thu lấy Vạn Cổ Trường Thanh thụ.
Con vịt đến miệng còn bay, còn dính đầy phân vịt, dã tràng xe cát!
Phốc!
Thương lửa giận công tâm, lần thứ hai phun ra một ngụm tiên huyết, hắn đem hết lửa giận toàn bộ trút ở trên người Lý Vân Tiêu, trong ánh mắt sát ý như thật, cắn hàm răng, phun ra hai chữ.
- Đáng chết!
Hai tay hắn kết ra một cái văn tự to lớn, lâm không vọt tới.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng theo dõi hắn, không lùi mà tiến tới, hướng phía trước bước ra một bước, tiến lên nghênh tiếp, tu vi của người trước mắt này cùng hắn không phân cao thấp, trong đồng cấp, ngoại trừ Đế Già bị trấn áp vô số năm tháng kia, ai có thể cùng hắn ngang hàng?
- Ngươi là cái thá gì? Dưới Thiên Vũ giới này, người có thể phán ta sinh tử chưa từng có, sau này cũng sẽ không có!
Đại phong khởi hề Vân Phi Dương!
Hắn hướng phía trước hơi bước ra một bước, cảm ngộ đến nhịp điệu thiên địa, nhẹ nhàng nâng tay lên, triển khai ra mấy cái động tác cổ quái, sức mạnh quy tắc bắt đầu điểm điểm ngưng tụ, lực lượng phong vân thu hết vào trong lòng bàn tay, bầu trời vì đó biến sắc.