Người Thiên Nhất Các mỗi cái sợ hãi nhìn về phía vòng xoáy màu đen kia, kích phát trận pháp trên Chiến hạm đến trạng thái to lớn nhất, toàn lực hướng về tuyến đường trước kia nỗ lực tiến lên. Loại vòng xoáy màu đen này nếu bị hút vào, trời mới biết dẫn tới đâu.
Trong óc Lý Vân Tiêu đột nhiên truyền đến âm thanh của tiêu Côn nói:
- Ta cảm nhận được khí tức của Tiểu Thanh, ở cách đó không xa, vô cùng mạnh mẽ, tựa hồ đang chiến đấu!
- Vạn Cổ Trường Thanh thụ ư.
Con ngươi của Lý Vân Tiêu thu nhỏ lại, xem ra đã có người tìm tới hắn, đồng thời xuất thủ rồi!
Mục đích hắn đến yêu nguyên, ngoại trừ muốn tra tìm cấu tạo của Cửu Thiên đỉnh, còn có một mục đích to lớn nhất chính là thông qua Vạn Cổ Trường Thanh thụ, đi về vực ngoại tinh không thu lấy Thái Cổ Cương Phong.
- Lực lượng lôi kéo kia quá to lớn, Thanh La đại nhân, chúng ta trốn vào yêu nguyên đi!
Đột nhiên Lý Vân Tiêu nói, trong con ngươi lập loè tinh mang.
U Minh Chiến hạm ở dưới vòng xoáy màu đen kia, tốc độ càng ngày càng chậm, tựa hồ khó có thể chống đỡ. Người trên Chiến hạm đều vạn phần căng thẳng, nếu như không thể vượt qua, cũng chỉ có tiến vào yêu nguyên, bằng không liền sinh tử do trời.
Thanh La lạnh lùng nhìn trung tâm vòng xoáy, biết là không cách nào thông qua, cắn răng nói:
- Tiến vào yêu nguyên!
Mệnh lệnh rất nhanh truyền đạt xuống, ánh sáng trên Chiến hạm từ hôn ám đột nhiên trở nên sáng ngời, đồng thời cực kỳ ác liệt, tựa hồ tia sáng này đem đen kịt bốn phía cô lập ra, soi sáng Chiến hạm giống như ban ngày. Mà thân Chiến hạm ở bên trong loại ánh sáng này dần dần phiêu hốt bất định, bỗng nhiên hoàn toàn biến mất ở trong hư không, chỉ để lại màu đen vô tận.
Cùng thời khắc đó, bầu trời nơi nào đó trên yêu nguyên, một điểm sáng nổi lên, đột nhiên biến lớn, dần dần xuất hiện cái bóng của Chiến hạm, mãi đến khi thân hạm to lớn che kín bầu trời xuất hiện, ánh sáng mới dần dần biến mất.