Chuyện như vậy là vô cùng bình thường, hư không bất ổn liền dễ dàng có loại hiện tượng này, nhưng làm cho tất cả mọi người kinh hãi chính là, một chiếc U Minh Chiến hạm đồng dạng to lớn, phá nát không thể tả ở trên không trung bồng bềnh, chịu đến các loại sức mạnh quấy phá, c*̃ng nhanh chóng hướng về bọn họ xông lại.
Thanh La đứng ở phía trước nhất, sắc mặt âm trầm như nước, tỏa ra hàn khí.
Đột nhiên con ngươi của Thẩm Ly co rụt lại, thất thanh kêu lên:
- Thanh La đại nhân, Chiến hạm này là...
Theo U Minh Chiến hạm phá nát kia vọt vào, tiêu chí to lớn mang tính biểu trưng c*̃ng ánh vào mi mắt bọn họ, bên trong Chiến hạm khắp nơi còn nổi thi thể, đều là vừa chết không lâu, dĩ nhiên không có một bộ hoàn chỉnh, tất cả đều là phá thành mảnh nhỏ.
Con ngươi của Lý Vân Tiêu cũng mở lớn, khuôn mặt lộ ra vẻ nghiêm túc, tiêu chí chiếc Chiến hạm này hắn c*̃ng nhận ra.
Thanh La dùng ngữ khí không chút biểu tình nói:
- Không sai, chính là Chiến hạm của Mạn thương hội. Hơn nữa từ tình báo đến xem, lần này mang đội của Mạn thương hội hẳn là Dịch Khánh, thực lực bọn họ không kém chúng ta chút nào!
Lời này của nàng như tiết sương giáng thế, để trong lòng mỗi người đều nổi lên một tầng Hàn Băng, nếu Mạn thương hội có thể bị diệt sạch, như vậy các nàng cũng không ngoại lệ.
Thẩm Ly đầy mặt sợ hãi nói:
- Rốt cuộc là ai làm? Cả chiếc Chiến hạm lại bị đánh vào hư không, Vũ Đế c*̃ng không làm nổi a?
Người của Thiên Các thương hội đều trầm mặc không nói, nhìn thi thể vô cùng thê thảm trên Chiến hạm, từng cái từng cái có loại cảm giác mèo khóc chuột. Nếu như không phải mình tiềm hành ở trong hư không, mà là ở trên yêu nguyên chạy như bay, có thể những phần vụn thi thể phía trước kia chính là mình.