Lý Vân Tiêu sầm mặt lại, cả giận nói:
- Ngươi có thể cảm nhận được khí tức của Vạn Cổ Trường Thanh thụ? Ngươi có biết ta vẫn đang tìm nó, lại giả chết không nói? Đến hiện tại mới nói ra?
Giờ khắc này dáng vẻ của Côn Ngô thần thụ vẫn là một tiểu hài đồng, vô cùng ủy khuất nói:
- Ta không phải cũng là vừa mới cảm ứng được sao.
Vẻ mặt Lý Vân Tiêu không vui đi tới, hừ nói:
- Một Nam một Bắc thiên địa cách xa nhau cũng có thể cảm ứng được, lần này đi tới Khinh Ca Sâm Lâm, mới bao xa, ngươi lại còn nói mới vừa cảm ứng được, ngươi khi ta là kẻ ngu si sao?
Hắn lộ ra hung quang, đem mặt phủ xuống, nhìn chòng chọc vào hài đồng.
Tiểu tử kia sợ hết hồn, vội vàng trốn đến mặt sau cây nhỏ, thấp thỏm nói:
- Lúc trước là có chút cảm ứng, nhưng ta không xác định có phải là hắn hay không. Dù sao ta đã niết bàn sống lại rất nhiều lần, hắn từ lâu tiến hóa ra hình người, tu luyện tới cảnh giới cực cao.
- Quả nhiên! Ta chỉ là tùy tiện nói một chút, không nghĩ tới ngươi dĩ nhiên thật sự gạt ta!
Lý Vân Tiêu phẫn nộ xông lên, một phát bắt được tiểu hài tử, lộ ra vẻ dữ tợn nói:
- Dám lừa ta, cho ngươi điểm màu sắc nhìn!
Hắn vận chuyển Tạo Hóa quyết, điên cuồng hấp thu hồn lực trên người tiểu hài tử, lực lượng linh hồn dâng trào trong nháy mắt tràn vào óc của hắn, làm dịu linh thức. Ngay cả Yêu Long trầm tích ở trong linh hồn Lý Vân Tiêu tu luyện c*̃ng cảm nhận được cỗ sức mạnh thanh tân này rót vào, từ trong tu luyện giựt mình tỉnh lại, tràn đầy vui mừng.
- A, dừng tay, dừng tay a!
Tiểu Côn liều mạng giẫy giụa, thân thể đang không ngừng thu nhỏ lại, từ một hài đồng tám, chín tuổi, chậm rãi nhỏ đi, lập tức liền biến thành bốn, năm tuổi, ánh sáng trên người cũng càng ngày càng yếu.