Một hai bình...
Thanh La lúng túng cười nói:
- Thành chủ đang nói đùa a, Hoàng Tuyền Chi Thủy này chính là vạn thủy chi nguyên diễn biến đến, bất kỳ một giọt đều là đồ vật giá trên trời. Một hai bình đừng nói Thiên Nhất Các ta, coi như là toàn bộ Thương Minh cũng chưa chắc lấy ra được. Còn cắt đứt với Tứ Cực môn, kia càng không cần nói, ở trong Tu Di Sơn, ngươi giết Đường Nguyên cũng đã cắt đứt.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Thù lao của Đại biểu ca ta làm việc, chính là một hai bình Hoàng Tuyền Chi Thủy, nếu như không có liền không bàn nữa.
Thanh La:
-...
Nàng kiềm chế lại lửa giận trong nội tâm, ngữ khí bình tĩnh nói:
- Vân Tiêu Thành chủ, kính xin không nên đùa giỡn. Chuyện này vô cùng trọng đại, bất kể là đối với Thiên Nhất Các ta hay là Lệ Hoa Trì đại nhân mà nói, đều là chỗ tốt rất lớn. Còn phiền các hạ truyền đạt ý tốt của Thiên Nhất Các ta một thoáng.
Lý Vân Tiêu biết không có thể đùa giỡn, điểm mấu chốt của đối phương tựa hồ đã đến, lại chơi tiếp không nể mặt mũi, đối với người nào cũng không tốt, ở trên yêu nguyên này, hắn còn phải dựa vào cây đại thụ này a.
Lý Vân Tiêu thấy tốt thì thôi, nhẹ nhàng cười nói:
- Được rồi, chuyện này ta nhất định sẽ chuyển đạt cho đại biểu ca. Thanh La đại nhân còn có chuyện khác hay không? Nếu như không có, chúng ta cũng không quấy rầy, liền như vậy cáo từ.
Thanh La lấy ra một cái túi đựng đồ, đặt ở trước mặt Lý Vân Tiêu nói:
- Nơi này là ngàn vạn trung phẩm nguyên thạch, làm thù lao truyền lời cho Thành chủ, nếu như sự tình có thể thành công, tất nhiên còn có thâm tạ!
Nàng c*̃ng phát hiện người này chính là tên du côn, không cho chỗ tốt, sợ là sẽ không dụng tâm làm việc.
Chỉ có Thẩm Ly mí mắt giật lên, nàng biết ngàn vạn trung phẩm nguyên thạch này tuyệt đối là trôi theo nước, nhưng mà không dám nhiều lời.