Dịch Khánh ngờ vực, lẩm bẩm nói:
- Lẽ nào là vượt qua mà đến? Cũng không đến nỗi đi. Vì ngần ấy tin tức ngầm...
Một trung niên cẩm bào khác đột nhiên mở miệng nói:
- Dịch đại nhân, vừa nãy trong chín người kia, tựa hồ có một người rất giống Đường Kiếp.
Con ngươi của Dịch Khánh đột nhiên áp súc, cả kinh nói:
- Ngươi có thể chắc chắn chứ?
Người đàn ông trung niên kia lộ ra vẻ khó khăn nói:
- Ta chỉ là cảm giác rất giống, ta cùng Đường Kiếp c*̃ng gặp gỡ qua mấy lần, tướng mạo cùng thần thái đều rất gần gũi. Chỉ là... chỉ là Đường Kiếp này là Vũ hoàng cường giả, vừa nãy trên người người kia hoàn toàn không cảm giác được nửa điểm sức mạnh.
Dịch Khánh trở nên trầm tư, ngắm nhìn phương hướng chín người rời đi, ngưng tiếng nói:
- Nếu thật sự là Đường Kiếp vậy thì phiền phức, những người kia cho ta một loại cảm giác hết sức nguy hiểm, thật sự không muốn cùng bọn họ là địch!
Đinh Mật do dự nói:
- Dịch đại nhân, hiện tại nên làm thế nào cho phải? Yêu nguyên quảng đại vô biên, cho dù tam đại đoàn lính đánh thuê cả ngày trà trộn ở bên trong cũng chưa chắc quen đường. Chúng ta muốn tìm Đường Kiếp, không khác nào mò kim đáy biển.
Dịch Khánh đứng ở trên đầu chiến hạm trầm tư không nói, trong con ngươi lướt qua vẻ phức tạp, rốt cục mở miệng, phun ra một chữ nói:
- Truy!
U Minh Chiến hạm hóa thành một đạo ánh sáng xanh lục, trong nháy mắt liền biến mất ở phía chân trời, so với chín chiếc Thanh Lang chiến xa nhanh hơn quá nhiều.
Thương đang ở phía trước phi hành, đột nhiên lộ ra vẻ tươi cười.
Lê cùng hắn sánh vai trong lòng hơi động nói:
- Thương đại nhân, có muốn dừng lại giải quyết truy binh không?
Thương mỉm cười lắc đầu nói:
- Tạm thời nhìn, lần này đến tựa hồ có chút thực lực. Hiện tại chúng ta vượt xa quá khứ, không phải là người nào cũng có thể theo, vẫn là hơi hạ thấp một ít đi.