Ánh mắt của Lý Vân Tiêu dần lạnh hạ xuống, trong lòng lạnh giọng nói: Mặc kệ ngươi là người nào, cái thế lực gì, dám động đồ đệ của ta, kết cục của các ngươi cũng đã là nhất định rồi!
- Hác, Hác..... đoàn trưởng Hác Liên đại nhân?
Đào Quán nói lắp mấy lần, lúc này mới cả kinh nói:
- Hác Liên đại nhân không phải bế quan đột phá Vũ Đế sao? Lẽ nào nơi bế quan này...
Lý Vân Tiêu ngâm tiếng nói:
- Không sai, hẳn là ở Yêu nguyên này. Muốn đột phá Vũ Đế, không phải chỉ dựa vào bế quan liền có thể làm được, cần cơ duyên cực lớn. Hắn ở trên Yêu nguyên này, chính là vì tìm kiếm cơ duyên của mình.
Trong lòng mọi người của Thánh Hỏa điện vẫn là vô cùng trầm trọng, tuy rằng cùng Lý Vân Tiêu đàm trở thành hợp tác. Nhưng đối phương bất quá là một tên đội trưởng mà thôi, nếu như Hác Liên Thiếu Hoàng đối với Cửu Thiên Đỉnh có tâm nhòm ngó, một tên đội trưởng như hắn c*̃ng không làm gì được.
Còn có, một tên Vũ Tôn sắp đột phá Vũ Đế, có thể sẽ đối với Cửu Thiên Đỉnh không có tâm nhòm ngó sao?
Lý Vân Tiêu nhìn ra mọi người lo lắng, hoàn toàn tự tin cười nói:
- Chư vị yên tâm, Dong Binh đoàn ta nhất ngôn cửu đỉnh. Ta c*̃ng có quyền đại biểu đoàn trường nói chuyện, nếu cùng các ngươi đạt thành quan hệ hợp tác, liền nhất định sẽ tuân thủ hứa hẹn!
Diệp Phàm cười khổ nói:
- Có câu nói này của Vân thiếu, ta liền yên tâm.
Nhưng dáng dấp kia của hắn nơi nào có nửa điểm yên tâm, cười c*̃ng cực kỳ miễn cưỡng.
Mọi người thu thập tâm tình, đang muốn tiếp tục hướng về nơi Diệp Phàm cảm ứng lao đi, đột nhiên giữa bầu trời xuất hiện dị tượng, mây đen phun trào, sắc trời lập tức đen kịt lại.
- Chuyện gì xảy ra? Lẽ nào Vô lại tới nữa rồi?
Lý Vân Tiêu giật mình ngửa mặt lên trời nhìn, chỉ thấy trên bầu trời hôn ám bắt đầu hiện ra đạo đạo đường nét màu tím, như lưới đánh cá lan tràn ra, không ngừng có không gian bị lôi kéo ra vết nứt, các loại năng lượng mặt trái thẩm thấu vào.