- Mau nhìn, vật kia biến mất rồi!
Diệp Phàm xanh mặt, có chút chưa hoàn hồn lại, ngơ ngác nói:
- Vật này, đến cùng là cái gì a? Dĩ nhiên khổng lồ như thế, chưa từng nghe thấy.
Đào Quán nuốt ngụm nước miếng, lúc này mới phát hiện cả người mình là mồ hôi lạnh, nói:
- Xem ra Yêu nguyên so với chúng ta tưởng tượng còn kinh khủng hơn, không hổ là một trong mấy vùng cấm nguy hiểm a!
Phùng Chư cũng là sắc mặt âm trầm, tựa hồ vẫn chưa thể từ trong chấn động vừa nãy phục hồi tinh thần lại, cũng không còn cùng Lý Vân Tiêu nổi tranh chấp.
Trong lòng Lý Vân Tiêu cũng thất vọng không ngớt, nguyên bản cho rằng mình đứng ở Cửu thiên Vũ Đế đỉnh cao, toàn bộ Thiên Vũ giới đều ở dưới mình nhìn xuống. Lần này sau khi sống lại, mới biết trước đây bất quá là muối bỏ biển, ếch ngồi đáy giếng, làm trò cười cho người trong nghề.
Đột nhiên Diệp Phàm nói:
- Phùng lão, Vân thiếu là đồng bọn hợp tác của Thánh Hỏa điện chúng ta, có chung mục tiêu, hỗ trợ cùng có lợi. Đồng thời cho đến bây giờ, đối với chúng ta tìm kiếm Cửu Thiên Đỉnh trợ giúp rất lớn, hi vọng tất cả mọi người không nên có bất kỳ xung đột, nhanh chóng tìm kiếm được Cửu Thiên Đỉnh.
Phùng Chư sững sờ, có chút khó có thể tin nhìn Diệp Phàm. Hài tử đối với mình xưa nay muốn gì được đó, sẽ không có bất kỳ vi phạm, bây giờ lại cùng mình nói chuyện như vậy. Hắn tỏ thái độ như vậy rõ ràng là chỉ trích mình.
Hắn thất thần ngắn ngủi, nhìn Diệp Phàm một mặt bình tĩnh, không kiêu ngạo cũng không tự ti, nguyên bản hẳn là tức giận, nhưng chẳng biết vì cái gì lại không có nửa điểm lửa giận, trái lại trong lòng dâng lên một cảm giác vui mừng. Tựa hồ nhìn thấy hài tử mình một tay bồi dưỡng, rốt cục lớn rồi.
Hắn thản nhiên nói:
- Thiếu chủ nói rất đúng. Lúc trước là ta không phải, mong Vân Tiêu tiểu huynh đệ bỏ qua.