Lý Vân Tiêu suy tư một lúc, hồ nghi nói:
- Tây Vực có môn phái này sao? Thật giống như Thiên Vũ giới c*̃ng không có a?
Trên Thiên Vũ giới, một ít thế lực hơi có chút tiếng tăm, cho dù chưa tiếp xúc qua c*̃ng phải biết. Hơn nữa đối phương tùy tiện liền có thể phái ra ba tên Vũ hoàng cường giả đến, c*̃ng sẽ không phải là bang phái tầm thường.
Trong lòng hắn hơi động nói:
- Chẳng lẽ các ngươi là tông phái lánh đời?
Người kia nói:
- Chính phải. Chúng ta là hậu nhân của Tuyệt Thế Vũ Đế Diệp Thiên Nam.
Lý Vân Tiêu biến sắc, giật mình nói:
- Diệp Thiên Nam? Vậy lần này các ngươi xuất thế, mục đích là...
Trên mặt người kia lướt qua vẻ cô đơn, khổ sở nói:
- Chính là Cửu Thiên Đỉnh, nhưng không nghĩ tới đã bị ngươi chiếm được. Chỉ là......, sao có thể như thế chứ? Vẻn vẹn nắm giữ dương thược ( * đại khái là một phần của chìa khóa a), căn bản không thể tìm tới Cửu Thiên Đỉnh a, cho dù ngươi vận may kinh thiên, trong lúc vô tình tìm tới, nhưng không có vật kia, lại làm sao luyện hoá để cho bản thân sử dụng đây?
Lý Vân Tiêu khiếp sợ khó có thể dùng lời diễn tả được, không nghĩ tới Cửu Thiên đỉnh trong truyền thuyết này dĩ nhiên xuất hiện. Mà Diệp Thiên Nam chính là Tuyệt Thế Vũ Đế năm đó luyện chế siêu phẩm huyền khí này, xem ra Đường Kiếp đi tới Khinh Ca Sâm Lâm cũng là vì Âm đỉnh mà đến.
Hắn bất động thanh sắc nói:
- Nói như vậy, Âm đỉnh ngay ở trên người Thánh Hỏa điện các ngươi, luyện hóa Cửu Thiên đỉnh này, còn cần cái gì sao?
Người kia đang muốn nói chuyện, đột nhiên một người bên cạnh nhẹ nhàng chọc hắn, liền vội vàng câm miệng.
Ánh mắt của Lý Vân Tiêu phát lạnh, cười gằn nói:
- Rất không thành thật a, xem ra ta nhất định phải mời bằng hữu đến hầu hạ các ngươi.
Ba người sợ đến run lẩy bẩy, chỉ cảm thấy hoa cúc sưu sưu lạnh cả người, liều mạng bò ra sau, muốn cách ác ma trước mắt này xa một chút.