- Mà Tĩnh Nam một mực đều cùng kiều lão gia tử thân mật, Trầm Ly yêu là muội muội của Tĩnh Nam. Lần này Tứ đại Thương Minh cùng chung mối thù, Hác Liên đoàn trưởng tự nhiên không phải địch thủ, lúc này liền cùng Trầm Phong còn có Trần Truyện Cửu ký kết điều ước bất đắc dĩ, cộng đồng ngăn địch!
- Điều ước bất đắc dĩ? Là điều ước bất đắc dĩ gì?
- Chính là ba người hiệp thương tốt, sau khi đánh lui Thương Minh, Lý Vân Tiêu sẽ thuộc về ba người cùng nhau sở hữu, mỗi người thay phiên hưởng dụng một tháng.
- Dừng lại! Lý Vân Tiêu có đẹp như vậy sao? Nhiều nam nhân thực lực cao cường ựa thích hắn như thế?
Tên đàn ông khôn khéo kêu lên:
- Đương nhiên, giận dữ xông quan vì người đẹp! Liên đoàn trưởng háo sắc tất cả mọi người là biết rõ, từ sau khi tên Lý Vân Tiêu kia đến, 3000 hậu cung xinh đẹp tất cả đều mất nhan sắc.
- Mẹ nó! Như thế nào lão tử đẹp trai như vậy, sẽ không có người vừa ý đâu này?
Tất cả mọi người tức giận bất bình sửa sang đầu tóc, lộ ra vẻ có tài nhưng không gặp thời.
Loại câu chuyện loạn thất bát tao này rất nhanh diễn sinh ra vô số phiên bản, vào lúc Lý Vân Tiêu đệ bát tiểu đội còn không có trở lại thành Bắc, cũng đã truyền lưu tại cả Khinh Ca Lâm Địa.
Thứ gì có tốc độ nhanh nhất vậy nhất định là bát quái.
Trong góc một quán trà, một gã nam tử sắc mặt thanh tú đang ngồi, sau khi lẳng lặng nghe xong gã đàn ông khôn khéo kia kể truyện, nhẹ nhàng lè lưỡi ra, l**m l**m đôi môi đỏ tươi, hướng phía tên đàn ông khôn khéo vẫy tay gọi.
Tên đàn ông khôn khéo kia vốn dĩ đang đưa lưng về phía người này, nhưng lại tự dưng cảm giác được giống như có người đang gọi hắn, không tự chủ được quay người đi qua.
- Ngươi gọi ta?
Tên đàn ông khôn khéo lộ ra vẻ cảnh giác, người trước mắt này tuy rằng diện mục trắng nõn, nhưng lại có vẻ thập phần yêu khí, một đại nam nhân còn sơn móng tay màu hồng.