Mọi người tất cả đều là sắc mặt đại biến, nhìn xem sắc trời, nội tâm lo lắng nghĩ đến làm thế nào đi gom góp nguyên thạch. Nếu thật lại để cho Mộc Vô tìm tới tận cửa rồi, sợ là liền cơ hội giải thích cũng sẽ không cho mình. Hơn nữa vừa rồi ở dưới thiên địa quy tắc tẩy lễ đều đạt được chỗ tốt lớn lao, cho dù thực lấy ra 1000 vạn trung phẩm nguyên thạch, cũng là siêu cấp đáng giá. Cơ hội như vậy bao nhiêu tiền cũng đều mua không được.
Tất cả mọi người vội vã trở về kiếm tiền, rất nhanh đã ào ào cáo từ.
Lúc này mấy đạo nhân ảnh chạy như bay mà đến, đúng là đám người Thương Minh, có Hồng Y Y cũng ở trong đó, cùng với một ít dong binh tu vị yếu kém. Vừa rồi truy kích Đường Kiếp tất cả đều là tu vị đã ngoài Võ Hoàng. Một trận chiến giữa Mộc Vô cùng Du lão, bọn hắn cũng lẩn tránh ở phía xa, thẳng đến không có động tĩnh, lúc này mới dám chạy đến.
- Vân Tiêu đội trưởng, Đường Kiếp đâu rồi?
Trầm Ly không tiện hỏi lắm, liên tiếp lo nghĩ. Hồng Y Y lập tức mở miệng hỏi, đôi mắt dễ thương kia cũng là nhìn ngó khắp nơi xung quanh.
Lý Vân Tiêu buồn rầu nói:
- Nửa đường giết ra một gã cao thủ Khô Lâu dong binh đoàn đem Đường Kiếp cứu đi.
- Cứu đi?
Hồng Y Y sắc mặt đại biến, cả giận nói:
- Làm sao có thể! Các ngươi nhiều người như vậy, hẳn là đối phương là Võ Tôn cường giả xuất động?
Lý Vân Tiêu lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, khẽ nói:
- Cứu đi hay không, liên quan gì tới chuyện của ngươi? Hồng a di, xem bộ dáng của ngươi tựa như rất lo lắng a?
Tĩnh Nam cũng là cau mày, lộ ra vẻ hoài nghi, nhìn chằm chằm vào Hồng Y Y. Hiện tại hắn còn không nghĩ ra Lý Vân Tiêu tại sao phải nhằm vào Tứ Cực Môn, Đường Kiếp thân là Tứ Cực Môn Thiếu chủ lại tại sao ở trong Khinh Ca Lâm Địa. Nhưng ở trong đó khẳng định có bí mật lớn nào đó mà hắn không biết, xem ra bí mật này tựa hồ Hồng Y Y biết rõ ah, trong mắt của hắn lóe ra hào quang.