- Tiểu tử, chiêu thức vừa rồi của ngươi tên là gì? Từ nơi nào học được?
Đường Kiếp trong nội tâm nghi hoặc không thôi, đồng thời đối với thân phận của Lý Vân Tiêu trở nên cực kỳ hoài nghi. Người có thể có được cửu giai huyền khí tuyệt sẽ không là tiểu lâu la.
Trên mặt Lý Vân Tiêu hiện ra một tia cười âm hiểm, nói:
- Chiêu đó ngươi muốn học không? Vậy lại tiếp thêm mấy chiêu nữa của ta thử xem!
Thân ảnh hắn lóe lên, đã xông tới, giơ lên cao cao Tử Ảnh Thanh Tác Kiếm mạnh mẽ chém xuống. Kiếm quang toàn bộ ngưng tụ ở trên thân kiếm, vậy mà không có phóng xuất ra bên ngoài.
Đường Kiếp sững sờ, lập tức hiện ra một tia cười lạnh, nói:
- Thứ đồ không biết sống chết, cho là có Kiếm Linh huyền khí có thể ngăn cản được Chu Tước đao của ta sao?
Hắn lộ ra dáng tươi cười tàn nhẫn, chém qua một đao.
- Phanh!
Hai thanh huyền khí trên không trung mãnh liệt đụng vào nhau, tóe hỏa hoa cường đại như là pháo hoa nổ ra.
- Đây cũng là cửu giai huyền khí?
Đường Kiếp kinh hãi tột đỉnh, tròng mắt đều lồi ra đến nơi! Dưới Chu Tước đao của hắn, huyền khí phía dưới cửu giai đều là một đao chặt đứt. Mà thân là Tứ Cực Môn Thiếu chủ đều chỉ có một kiện cửu giai huyền khí tồn tại, trên người đối phương thậm chí có hai kiện? Hơn nữa lại để cho trong lòng của hắn chấn động là hỏa hỏa b*n r* trên Chu Tước đao lại khiến trong lòng hắn thương yêu không dứt!
Nguyên lai tưởng rằng một đao đi qua đối phương khẳng định kiếm hủy nhân vong.
- Ha ha, ngươi cho là có một kiện cửu giai huyền khí thì rất trâu sao? Thứ này lão tử có rất nhiều!
Lý Vân Tiêu lại là cận thân một kiếm chém tới, trên mặt lộ vẻ thoải mái tươi cười.
Đường Kiếp trong nội tâm rung lên, lực công kích của đối phương tuy rằng không được, nhưng là đối với lĩnh ngộ kiếm ý tựa hồ thập phần cao, dưới mỗi một kiếm đều bị chính mình tránh cũng không thể tránh, bức tới giơ lên bảo đao để ngăn cản.