Lần này càng làm cho tất cả mọi người tâm thần bất định bất an, hai nhà duy nhất có thể cùng với Thái Điểu dong binh đoàn chống lại đều trầm mặc, quỳ liền quỳ. Ai nấy đều lo lắng, Bạo Vũ dong binh đoàn vì sao còn không phái người đến nháo sự. Một gã Vũ Hoàng cường giả tại quảng trường quỳ lâu như vậy, chẳng lẻ không ngại mất mặt sao? Bọn hắn ngày bình thường không phải rất ngưu bức, đối với Thái Điểu dong binh đoàn đều là khắp nơi áp sát sao? Vì cái gì hiện tại ngay cả bóng dáng đều không nhìn thấy!
- Vân Tiêu đội trưởng quả nhiên là tuổi trẻ tài cao. Thành Tây loạn nhiều năm như vậy, sợ rằng không phải nhất thời nửa khắc liền sửa đổi được. Phí công lập nhiều quy củ, e là các huynh đệ đều thích ứng không được. Chuyện hôm nay, Hác Liên đoàn trưởng cùng Hải đoàn trưởng cũng biết sao?
Thanh Oa dong binh đoàn đoàn trưởng Cổ Tiểu Bạch cũng mở miệng, lấy thế cục trước mắt tới xem, Khô Lâu dong binh đoàn tựa hồ có ẩn tình không cách nào xuất đầu, mà Bạo Vũ dong binh đoàn cũng không biết đang đánh chủ ý gì.
Bằng vào Hãm Bính dong binh đoàn Âu Dương Trạch căn bản không làm nên trò trống, chính mình mặc dù không có đắc tội qua Thái Điểu dong binh đoàn, nhưng là không thể hùa theo được, khối bánh ngọt này nếu lại lần nữa phân chia chưa chắc sẽ là có một phần cho mình. Nếu là hắn cũng không nói chuyện, vậy phiền toái rồi.
Hơn nữa hắn ý thức rất rõ ràng, đó là muốn biết đây là ý tứ của một mình bản thân Lý Vân Tiêu, hay là ý tứ của Thái Điểu dong binh đoàn. Nếu là lời nói của người trước, vậy chính là hồ nháo. Nếu như là thứ hai, thì không thể không thận trọng cân nhắc, có lẽ thật sự biến đổi lớn sắp đến rồi.
Lý Vân Tiêu lộ ra vui vẻ, nói:
- Cổ đoàn trưởng nói cực đúng. Thật giống như bọn hắn nghĩ vậy, quỳ gối tiếp khách kia, chư vị từ đầu chẳng phải rất không thích ứng, hiện tại còn không phải đều đã thích ứng rồi sao? Thích ứng, loại chuyện này có lần thứ nhất là được rồi. Về phần chuyện này đến cùng là ý tứ của ai, chư vị đều là tiểu lâu la, muốn biết nhiều như vậy sao?