Ô Vân nhướng mày, nội tâm vạn phần khó hiểu lên. Đong binh đoàn Thái Điểu đây là muốn khai chiến với tất cả thế lực sao! Vạn Bảo Lâu bọn hắn cũng dám đắc tội? Đến cùng là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ Hác Liên Thiểu Hoàng tiến giai Vũ Đế rồi sao? Cho dù thật sự thành công rồi, cũng không nên cuồng vọng vậy chứ?
- Hừ, Thì ra các ngươi cũng vậy! Ta còn tưởng rằng chỉ thương hội Kim Tiễn ta có đãi ngộ này đấy chứ.
Một gã nam tử chẳng biết lúc nào cứ như vậy trống rỗng xuất hiện bên cạnh bàn tròn, không ngừng nhìn lên mặt bàn, thần sắc bất thiện nói:
- Nghe nói dong binh đoàn Thái Điểu thay đổi một vị đại đội trưởng, liền trở nên càn rỡ, không có quy củ như vậy! Đại đội trưởng kia chẳng lẽ là một tên Cửu Thiên Vũ Đế sao?
- Tĩnh Nam ngươi cũng tới? Kiều Lạc tới ta còn có thể hiểu được, dù sao người ta là một lão già khọm khẹm, đánh lại đánh không lại. Nhưng ngươi là một đại nam nhân, còn là cao thủ Vũ Hoàng, sao lại bị người uy h**p thế?
Hồng Y Y nói, nhõng nhẽo cười nói:
- Lúc trên giường không ai lợi hại hơn ngươi, sao xuống giường lại trở thành kẻ bất lực rồi.
BA~!
Miếng tiền đồng trong tay Tĩnh Nam trực tiếp đập lên mặt bàn, trên mặt lúc đỏ lúc trắng cả giận nói:
- Hồng Y Y, ngậm cái miệng thúi của ngươi lại! Có tin ta lập tức xé ngươi không?
Hồng Y Y vẫn đang cười không ngừng, khinh thường nói:
- Có bản lĩnh tìm nam nhân đánh đi, chỉ biết khi dễ nữ nhân gia như ta, lúc trên giường khi dễ, dưới giường còn khi dễ, coi như là bổn sự gì chứ?
- Ngươi!
Tĩnh Nam chán nản, đỏ bừng cả khuôn mặt. Hắn cuối cùng đã hiểu rõ không thể đấu võ mồm với nữ nhân, cũng không nói thêm gì nữa, sợ càng nói càng khó nghe. Đối phương là một kỹ nữ không biết xấu hổ, hắn lại là phân hội trưởng thương hội Kim Tiễn, tiền đồ tốt đẹp. Sau khi nghĩ thông suốt, hắn liền đè xuống lửa giận trong lòng, chậm rãi ngồi xuống.