Vèo!
Tiểu kiếm trực tiếp lọt vào trong hư không, Lý Vân Tiêu đại hỉ, hai tay niết bí quyết, Thiên Linh Hoàn lần nữa co rút lại, bay vào trong cổ tay hắng, hình thành một đạo bao cổ tay hình tròn.
Vũ tiên sinh nhìn kiếm nhỏ màu xanh biến mất trong hư không, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ nào cả, chỉ nhàn nhạt hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngây thơ!
- Bí quyết trong tay hắn biến đổi, mỉa mai nói:
- Vĩ Quang Kiếm chính là huyền khí bổn mạng của ta, tánh mạng tương tu. Cho dù cách vô tận thời không cũng bị ta khống chế.
Lý Vân Tiêu hoảng sợ nhìn lại cổ tay, cảm nhận được trong Thiên Linh Hoàn truyền đến chấn động cực lớn, còn có thanh âm rên rĩ.
Hắn quá sợ hãi, vội vàng cởi bỏ linh hoàn, vỗ ra một chưởng.
Phanh!
Tiếng vỡ vụn thanh thúy truyền đến, huyền khí bát giai Thiên Linh Hoàn vậy mà nổ bung trên không trung, nứt thành vô số đoạn kim loại thật nhỏ, phát ra tiếng rên rĩ trên không trung, không biết do loại tài liệu nào chế thành, thời gian dần sụp dổ..., cuối cùng vậy mà hoàn toàn biến mất trên không trung.
Vĩ Quang Kiếm vòng vo vài vòng trên không trung, lần nữa phóng tới Lý Vân Tiêu.
Lần này da đầu Lý Vân Tiêu thật sự có chút run lên rồi, mức độ khống chế của Vũ tiên sinh đối với huyền khí cửu giai hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn. Một kiếm này tuy rằng còn không bằng một quyền của Vũ Đế ở Viêm Vũ Thành, nhưng cũng không kém nhiều lắm.
Hắn không dám giữ lại nữa, Giới Thần Bi vọt ra khỏi mi tâm, chấn tới tiểu kiếm kia.
Thần Dịch Lực trong cơ thể hắn điên cuồng tuôn ra, Đại Giới Thần Quyết vận chuyển quanh thân. Hai cổ Vực Giới chi lực giống như quy tắc thế giới kéo dài tới, giải khai khí uẩn trên Vĩ Quang Kiếm, trấn áp xuống.
- Cái gì?!
Vũ tiên sinh lúc này mới thật sự thay đổi sắc mặt, khí uẩn và uy áp từ huyền khí đối phương phát ra vậy mà không hề dưới Vĩ Quang Kiếm của mình, hơn nữa càng thêm khiến hắn hoảng sợ không thôi chính là, Vĩ Quang Kiếm vậy mà nhận lấy trói buộc cực lớn, đang tiêu hao tinh thần hắn cực nhanh, mỗi khi vận chuyện một chút đều khó khăn hơn trước gấp trăm lần!