Lục sắc tiểu yêu quấn quanh trên tay nàng dần hoạt động..., rớt xuống khỏi người nàng, thối lui ra rất xa. Tựa hồ đối với loại Chính Dương chi khí này cảm thấy thập phần không thoải mái, cả người có chút lộ ra vô tình, lục sắc trên người cũng không được tươi sáng nữa, trở nên ảm đạm.
Chẳng biết lúc nào, một đạo bóng dáng ám sắc hiển hiện trong căn cứ đội thứ tám, nhanh chóng di chuyển trên mặt đất
Bóng dáng này lượn tới lượn lui trong tiểu viện liên bài, tựa hồ không tìm thấy mục tiêu.
- Ta nói, ngươi không phải bị đại đội trưởng gọi đi sao? Sao lại đột nhiên tới chỗ chúng ta uống rượu kia
- Ai nha, đừng nói nữa! Chúng ta đều xem thường tên kia rồi, tên kia không ngờ là trận pháp đại sư hàng thật giá thật ah!
Lý Du ùng ục ục uống một hớp rượu:
- Hơn nữa trong tay tiểu tử kia có một kiện trọng bảo, chỉ riêng uẩn khí phát ra đã khiến tim ta đập nhanh sợ hãi một hồi. Ta đoán chừng vật kia, rất có khả năng là huyền khí cửu giai!
- Cái gì? Trong tay đại đội trưởng mới tới có huyền khí cửu giai sao?
- Không thể nào đâu! Tiểu tử kia bộ dạng mới mười sáu mười bảy tuổi, sao có thể có trọng bảo như thế được.
Lý Du nhìn xem ánh mắt mọi người nhìn tới, rất có cảm giác kh*** c*m, dương dương đắc ý nói:
- Bởi vậy a, tiểu tử kia cầm huyền khí cửu giai coi như gậy gộc, không ngừng gõ lên trận pháp kia, muốn phá cửa đi vào!
- Cầm huyền khí cửu giai làm gậy gộc sao?!
Mọi người đều hiện hắc tuyến, lộ ra thần sắc cực kỳ hoài nghi.
- Chỗ kia trước đây là một mạch khoáng, về sau nghe nói đã chết không ít người, bởi vậy mới phong lại. Nghe nói Hác Liên đoàn trưởng lúc trước từng xuống một lần, về sau không nói một tiếng liền tìm một đại sư trận pháp bố trí xuống đại trận chắt lọc Chính Dương chi khí.