Trong mắt hắn tuôn ra một cổ sát ý lạnh thấu xương, quát:
- Nhất định phải g**t ch*t!
Trầm Phong trong nội tâm rùng mình, nhìn thân ảnh Vũ tiên sinh dần dần biến mất trong đại điện.
Chỉ truyền đến thanh âm nhàn nhạt, nói:
- Chuyện Phá Hồn Liệt Hình Mô ngươi đi làm đi, Cửu Dương Thần Thể cứ giao cho ta. Bên phía Phong Tử Kiệt chúng ta tạm thời còn không thể gây, tùy ý để dong binh đoàn Thái Điểu náo ở thành tây đi.
Trầm Phong cũng biết chuyện quan trọng, ánh mắt lộ ra vẻ kiên nghị, sau đó biến mất trong đại điện.
Cùng lúc đó, ở tổng bộ dong binh đoàn Bạo Vũ, vài tên cường giả đang tổ chức hội nghị khẩn cấp.
Động tác đột nhiên của dong binh đoàn Thái Điểu ở thành tây khiến bọn hắn thoáng cái khẩn trương tới cực điểm.
Một gã nam tử đối với loại không khí khẩn trương này tựa hồ cực kỳ khinh thường, nói:
- Bên phía Yêu Nguyên không có tin tức gì truyền đến, ta cảm thấy chuyện dong binh đoàn Thái Điểu ở thành tây chỉ là kế nghi binh, khiến chúng ta tự loạn trận cước mà thôi. Nếu Hác Liên Thiểu Hoàng thật sự đã đột phá đến Vũ Đế, bọn hắn không cần như thế, trực tiếp giết qua là được rồi.
- Ngô Vi nói rất đúng, nhưng cũng không thể không phòng. Chuyện thành tây có phải là một tín hiệu không? Trước đây, vô luận chúng ta lấn áp như thế nào, dong binh đoàn Thái Điểu cũng chỉ phòng ngự bị động, hơn nữa không ngừng thu nhỏ phạm vi hoạt động của mình lại. Nhưng từ khi Hải Lâm trở về, thoáng cái đã trở nên hung hăng càn quấy, giết liền mấy cao thủ đoàn ta. Diệp Hâm hạ lạc không rõ, Triệu Vũ bị bắt. Hiện giờ càng muốn mở ra đại hội anh hung, giống như thoáng cái tăng mạnh lực lượng vậy.
Một lão giả trầm giọng nói, trên mặt hắn lóe ra ánh sáng âm u, hai mắt thoáng có chút đục ngầu, khẽ quét qua mọi người, nói: