Vũ tiên sinh nhìn chằm chằm vào dụng cụ thủy tinh kia, dùng sức chộp lấy, nó "Phanh" một tiếng bạo liệt ra ra, giọt huyết dịch màu đỏ bên trong bị hắn chộp vào tay, hắn vậy mà ngẩng đầu lên, nuốt vào trong miệng. Về sau còn l**m lấy môi dưới, rồi mới lên tiếng:
- Sư phó hắn là người mà ta cũng không muốn chọc vào, Phong Tử Kiệt, ngươi đã nghe qua chưa?
- Cái gì? Là đồ b**n th** cuồng kia sao? Hắn không phải đã chết sao?
Trong thanh âm Trầm Phong mang theo vẻ khiếp sợ, có chút trách cứ hỏi:
- Nếu là đồ đệ của v, ngươi vì sao lại mang đến chỗ ta! Hiện giờ xảy ra chuyện, nếu tên b**n th** kia tìm tới cửa thì phải làm sao đây?
Ô Lôi đứng ở bên dưới cau mày lại, Phong Tử Kiệt này vì sao hắn chưa từng nghe qua, cũng không biết là thần thánh phương nào, thậm chí ngay cả đoàn trưởng đại nhân và Vũ tiên sinh cũng phải kiêng kị.
Vũ tiên sinh quái dị nở nụ cười vài tiếng, nói:
- Ta nhìn trúng Thái Cổ Thiên Mục kia, muốn đánh thì đánh thôi. Giọt huyết dịch vừa rồi quả thật là máu huyết trong Thái Cổ Thiên Mục, hương vị vị rất ngon ah. Khặc khặ-x-xxxxx!
- Hừ!
Trầm Phong trùng trùng điệp điệp hừ một tiếng, bất mãn nói:
- Thái Cổ Thiên Mục chính là trọng bảo, nếu bị người đọat, Phong Tử Kiệt kia sẽ bỏ qua ngươi sao? Tuy rằng ta biết rõ ngươi không sợ hắn, nhưng ngươi cũng không muốn có một phiền toái lớn mỗi ngày cứ đuổi theo sau lưng chứ?
Vũ tiên sinh mỉm cười nói:
- Trầm Phong, ngươi sai rồi. Cố Nguyệt Sinh chẳng qua chỉ là vật thí nghiệm của tên b**n th** kia thôi. Ngươi cho rằng hắn sẽ tùy tiện ban bảo vật như thế cho một đệ tử sao? Tính nết người nọ ta cực kỳ hiểu rõ. Thái Cổ Thiên Mục nhất tộc chính là bộ lạc ở chung, hắn nhất định là đã tìm được một huyệt Thái Cổ Thiên Mục, lấy được số lượng Thiên Mục nhất định, bởi vậy mới bỏ được ban cho một đồ đệ làm thí nghiệm. Hắn tuyệt sẽ không vì một vật thí nghiệm mà gây khó dễ ta đâu.