Hắn chợt ra tay, trái phải hai đạo vòi rồng chi lực hợp lại làm một trước người, hình thành một đạo vòi rồng lớn trùng thiên quan địa, hét lớn một tiếng nện xuống dưới.
- Thiên phong quyết, phong chi hoàn nhiễu!
"Ầm ầm! "
Các loại kiến trúc bốn phía dưới cổ lực lượng này đều nhao nhao phá vỡ ra, bị hấp cuốn vào trong đó, rất nhiều võ giả đều đẩy vòng vây ra hơn 10m, vận chuyển nguyên khí đau khổ ngăn cản lại.
- Minh quang kiếm khí!
Chu Tường mãnh liệt quát một tiếng, nhuyễn kiếm trong tay kích ra từng đạo kiếm hoa, không ngừng tách ra trên không trung, hình thành một mảnh phòng ngự do kiếm quang bao phủ, bảo hộ lấy ba người vào trong.
"Oanh! "
Đạo vòi rồng kia lập tức đánh xuống, nện lên kiếm quang, chấn ra đạo đạo linh áp b*n r* bốn phía, phát ra hào quang chói mắt.
Chu Tường cắn chặt răng, nhuyễn kiếm trong tay đâm về phía trung tâm vòi rồng kia, rót toàn bộ nguyên khí vào trong, gắt gao chống đỡ.
Tu vị Triệu Vũ chỉ cao hơn hắn một tinh, nhưng một tinh một Thiên Địa, hắn nếu muốn chạy trốn thì đối phương tự nhiên không lưu được. Nhưng an toàn của Lý Vân Tiêu hắn không thể không quản, đây chính là việc quan hệ đến sự ổn định của đội ngũ Thuật Luyện Sư toàn bộ dong binh đoàn Thái Điểu a coi như mình mất mạng, cũng phải bảo trụ an toàn cho đối phương!
- Hừ, cưỡng ép ngăn cản thiên phong quyết của ta, thực là muốn chết!
Triệu Vũ cười lạnh không thôi, vòi rồng chi lực lần nữa tăng mạnh áp lực đẩy xuống dưới.
Một thân nguyên khí Chu Tường đều rót vào trong nhuyễn kiếm kia, rốt cục không chịu được nữa, bảo kiếm rời tay, lại bị vòi rồng chi lực kia hút vào.
- Không tốt!
Hắn quá sợ hãi, vội vàng đẩy ra song chưởng, muốn tận lực cuối cùng bảo hộ cho Lý Vân Tiêu.
Đột nhiên một đạo kim quang b*n r*, Lý Vân Tiêu rốt cục xuất thủ.