Dù sao ở Khinh Ca Lâm Địa, dù ngươi có là tồn tại Vũ Hoàng cũng tùy thời có khả năng vẫn lạc
Lý Vân Tiêu chào hỏi nói:
- Ta là đại đội trưởng đội thứ tám mới đến, sau này nơi này sẽ do ta quản lý.
Hắn chỉ vào Chu Tường cười nói:
- Kể cả ngươi trong đó.
Tròng mắt Chu Tường lồi ra, ngơ ngác nhìn Lý Vân Tiêu một hồi, ngửa mặt lên trời tru lên nói:
- Đây là khảo nghiệm cuối cùng của đoàn trưởng đại nhân đối với ta sao? Một đứa bé..., chẳng lẽ hắn là con riêng của đoàn trưởng đại nhân?
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, hai đồng tử lập tức hóa thành huyết hồng, co rút lại thành một vòng trăng non, quát khẽ:
- Nguyệt Khuyết!
Một cổ lực lượng khó có thể hình dung chập trùng ra, cuồn cuộn không dứt.
Chu Tường toàn thân một hồi, đồng tử bỗng nhiên co rút lại, đại lượng tinh thần lực như thủy triều đánh vào trong Linh Hải của hắn. Hắn hoảng sợ vội vàng nhắm mắt lại, nhanh chóng lui về phía sau.
Con mắt là cửa số tâm linh, tinh thần công kích tuy rằng có thể không chỗ nào không có, nhưng nếu đối phương mở mắt ra thì chẳng khác nào mở ra một cửa sổ tiếp nhận công kích, có thể khiến mọi việc đơn giản hơn rất nhiều.
Mặc dù nhắm hai mắt lại, nhưng lực lượng xông tới lúc trước cũng trực tiếp nổ nát phòng ngự trong thức hải hắn, đâm thẳng vào linh hồn.
- Ân!
Chu Tường k** r*n một tiếng, một cổ tâm huyết xông lên cổ họng, bị hắn nuốt xuống, trong miệng tràn đầy mùi máu.
Hắn không dám mở mắt ra, nhắm hai mắt kinh hãi nói:
- Ngươi, ngươi là Thuật Luyện Sư cao giai sao?
Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nói:
- Từ giờ trở đi là cấp trên của ngươi.
Chu Tường đắng chát nuốt một ngụm nước miếng, lúc này mới chầm chậm mở mắt ra, đáng thương nhìn qua Hải Lâm, bộ dạng rõ ràng như muốn nói: một đám Thuật Luyện Sư đã khó hầu hạ, hiện giờ lại phái tới một người phải hầu hạ, lại còn am hiểu tinh thần công kích chi thuật, mình sợ rằng khó sống lâu rồi.