Lý Vân Tiêu thản nhiên nói:
- Đó là chuyện của Hải đoàn trưởng, có tìm được hay không cũng không quan hệ gì đến ta cả.
Hải Bắc Phi lộ ra mỉm cười, nói:
- Sai rồi, có thể tìm được Vạn Cổ Trường Thanh Thụ hay không, có quan hệ rất lớn đến Vân Tiêu đại sư đấy.
Lý Vân Tiêu ánh mắt lạnh xuống, khẽ nói:
- Có phải là nếu không tìm được ngươi lại đánh chủ ý lên ta không?
Hải Bắc Phi đỏ mặt, lắc đầu nói:
- Vân Tiêu đại sư đã đoán sai. Mà là Vạn Cổ Trường Thanh Thụ kia chính là giao lộ duy nhất đi thông Thái Cổ chi địa!
- Cái gì?
Lý Vân Tiêu kinh hãi nhảy dựng lên, cả kinh nói:
- Thái Cổ chi địa dĩ nhiên là từ nơi ấy đi vào, làm sao có thể?
Hải Bắc Phi nghiêm mặt nói:
- Vân Tiêu đại sư cho rằng Thái Cổ chi địa kia ở đâu? Nơi kia nói đúng ra thì cũng không ở trong Thiên vũ Giới!
Hắn dùng tay chỉ lên phía trên, nói:
- Ở Vực Ngoại Tinh Không!
- Chỉ có Vạn Cổ Trường Thanh Thụ, từ lúc khai thiên tích địa đã tồn tại mới là thông đạo duy nhất đi thông Vực Ngoại Tinh Không!
Lý Vân Tiêu vẻ mặt ngây dại, lẩm bẩm nói:
- Nói như vậy, quả thật không phải muốn là có thể vào được rồi. Vậy gần đây có tin tức về Vạn Cổ Trường Thanh Thụ không?
Hải Bắc Phi lắc đầu, nói:
- Yêu Nguyên thập phần rộng lớn, Vạn Cổ Trường Thanh Thụ lại biết di chuyển, nào dễ tìm thấy như vạy. Bình thường vài năm thậm chí vài chục năm mới có thể truyền ra một chút tin tức. Bất quá, lần này nếu mục tiêu của chúng ta đã giống nhau, ta tất nhiên sẽ vận dụng tất cả lực lượng, hơn nữa tuyên bố treo giải thưởng với bên ngoài để tìm gốc thần thụ này.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Vậy vất vả Hải đoàn trưởng rồi, nếu có thể khiến ta tiến vào Thái Cổ chi địa, vấn đề của Hải Lâm lão đệ cứ bao trên người ta.