Chi!
Sắc mặt hắn liền đại biến, vội vàng thu tay lại, nhưng yêu hỏa hư ảnh kia tựa hồ không muốn buông tha, dùng tốc độ cực nhanh đuổi theo, đốt cho các loại lực lượng trên tay hắn hầu như không còn, lúc này mới dần dần biến mất đi.
- Đây là hỏa diễm gì?!
Hải Bắc Phi rốt cục cảm thấy sợ hãi, trong mặt lộ vẻ hoảng sợ đến tột đỉnh. Chỉ là một đạo hỏa diễm như hư như thật ngay cả chân thân còn chưa hiển hóa ra đã có thể đốt trụi lĩnh vực của Vũ Tôn, giữa Thiên Địa này sao lại có thứ như thế chứ?
Hỏa Vân nơi mi tâm Lý Vân Tiêu lóe lên chợt tắt, hiển nhiên đã tiêu hao không ít hồn lực, sắc mặt trở nên hơi tái nhợt, lãnh ngạo nói:
- Chỉ là yêu hỏa thôi!
Hải Bắc Phi trong nội tâm như đè ép một tảng đá lớn, sắc mặt trở nên âm trầm bất định.
Đối phương không chỉ chỉ mười lăm tuổi đã là Thuật Luyện Sư ngũ giai, hơn nữa còn là Vũ Vương tam tinh, thân mang Thần Thể, càng có được loại hỏa diễm mới nghe lần đầu này. Tiểu tử này rất có thể có bối cảnh cực lớn.
Khó trách hắn một mực ngạo khí như vậy, mình là Vũ Tôn mà cũng không để vào mắt, chắc hẳn trong thế lực của hắn Vũ Tôn cũng không phải là hiếm thấy gì.
Hơn nữa hiện giờ dong binh đoàn Thái Điểu thật sự đang vào lúc mẫn cảm, các loại tình huống tùy thời đều có thể xảy ra, hắn căn bản không dám mạo hiểm gây chuyện lung tung.
Hải Bắc Phi trong lúc nhất thời lại cứng lại, khó có thể lựa chọn.
Lý Vân Tiêu lãnh đạm nói:
- Hải đoàn trưởng, đã cho ta kiến thức xong chưa vậy?
Hải Bắc Phi hừ lạnh một tiếng, trong nội tâm có chút tức giận, nhưng cũng không mạo muội ra tay nữa mà hỏi:
- Không biết Vân Tiêu đại sư đến Khinh Ca Lâm Địa là có chuyện gì thế?
Lý Vân Tiêu nhướng mày, nghĩ đến mục đích của mình chuyến này, chuyện Thái Cổ chi địa rất có thể còn cần nhờ đến dong binh đoàn Thái Điểu, huống hồ đoàn đội này là do đồ đệ mình tổ kiến, cũng không nên náo quá cương với bọn họ, lúc này mới hậm hực nói: