Lý Vân Tiêu từ chối cho ý kiến, nói:
- Hải đoàn trưởng thật sự là gọi ta tới uống trà sao?
Hải Bắc Phi lúc này mới dần tán đi nụ cười, thở dài:
- Vân Tiêu đại sư có bằng lòng gia nhập dong binh đoàn Thái Điểu ta không?
Lý Vân Tiêu trong nội tâm rùng mình, dây dưa lâu như vậy, rốt cục nhập chính đề rồi, nhân tiện nói:
- Vì sao ta phải gia nhập?
Ánh mắt Hải Bắc Phi dần dần ngưng tụ, chậm rãi nói:
- Khinh Ca Lâm Địa tuy rằng ở Thiên vũ Giới không tính là gì, nhưng cũng là một phương ngang ngược, tử sĩ hung đồ vô số kể, coi như là thế lực lớn chính thức cũng sẽ không dám dễ dàng chọc vào.
- Vân Tiêu đại sư nếu chịu gia nhập đoàn ta thì ta có thể hứa cho ngươi chức đội trưởng! Địa vị so còn cao hơn chương môn tông phái bình thường! Dong binh đoàn Thái Điểu chúng ta, ngoại trừ Hách Liên đoàn trưởng và ta ra, bên dưới cũng chỉ có bảy vị đại đội trưởng thôi. Mà Vân Tiêu đại sư ngươi có thể trở thành người thứ tám!
Khinh Ca Lâm Địa với tư cách là nơi chốn chạy của hung đồ ở Thiên vũ Giới, các loại giao dịch đen vô số kể, lợi nhuận kiếm được cũng cực kỳ kinh người. Tam đại dong binh đoàn chiếm giữ ở đây nội tình đến cùng sâu dày cỡ nào, không có ai biết. Nhưng có thể khẳng định chính là, mặc dù là môn phái có Vũ Đế tọa trấn cũng không dám dễ dàng trêu chọc bọn hắn.
Đại độ trưởng dưới đoàn trưởng, địa vị kia quả thật rất cao.
Nhưng Lý Vân Tiêu là ai? Hắn sao há có thể vừa ý với cái này.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
- Hứa cho ta chỗ tốt, vậy điều kiện thì sao?
Hải Bắc Phi nói thẳng:
- Trong dong binh đoàn Thái Điểu cũng có một ít Thuật Luyện Sư rải rác, nhưng rất khó quản lý. Hách Liên đoàn trưởng vẫn một mực có cách nghĩ muốn thành lập một đoàn ngũ Thuật Luyện Sư, trở thành đội thứ tám. Vân Tiêu đại sư tuy rằng tuổi trẻ, nhưng thân là Thuật Luyện Sư ngũ giai, đủ khiến kẻ dưới phục tùng rồi.