Rất nhanh, hai người đi vào trong một gian thính đường rộng rãi, bên trong trống rỗng, chỉ có một gã nam tử đang đưa lưng về phía đại môn, nhìn qua một bộ tinh không đồ treo trước phòng, tựa hồ lâm vào suy tư.
Chu Lôi làm ra thủ thế mời, liền không nói một lời tự động rời đi.
Lý Vân Tiêu bước vào trong đó, thần thức có khẽ đảo qua, không dám dò xét quá kĩ, loại khí tức mà không phát, như ẩn như hiện kia đã chứng minh người trước mặt hắn tuyệt đối là tồn tại cấp bậc Vũ Tôn.
Trung niên nam tử quay đầu, nhìn Lý Vân Tiêu, đồng tử có chút co rụt lại, lập tức khôi phục lạnh nhạt, nói:
- Ngươi chính là Thuật Luyện Sư ngũ giai Lý Vân Tiêu?
Lý Vân Tiêu mỉm cười, phối hợp đi đến ngồi trên một cái ghế bên cạnh, sau khi ngồi xuống lại nhếch chân ra ngoài, nói:
- Ngươi chính là Phó đoàn trưởng Hải Bắc Phi của dong binh đoàn Thái Điểu sao?
Hải Bắc Phi há to mồm ngạc nhiên một chút, người trẻ tuổi dám làm càn trước mặt mình như vậy còn chưa từng thấy qua. Mặc dù là ái tử Hải Lâm cũng bị hắn quản giáo cho dễ bảo, không dám ở trước mặt hắn đánh rắm lấy một cái.
- Ha ha, người trẻ tuổi, rất có đảm lược. Ta nghe Lâm Nhi nói dọc đường này may mà nhờ có ngươi, bằng không thì bọn hắn có khả năng bị diệt toàn bộ rồi?
Hải Bắc Phi vừa nghĩ tới đối phương con trai và bộ hạ mình, lại có thân phận Thuật Luyện Sư dong binh đoàn Thái Điểu nên cũng không so đo nhiều, nhẹ nhàng nói:
- Vân Tiêu đại sư trẻ tuổi như vậy đã có thực lực không tầm thường. Không biết thuộc về thế lực nào?
Hắn bắt đầu hơi chút thăm dò.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Chỉ là người trong một tiểu thành tại Nam Vực thôi.
Hải Bắc Phi có chút nhíu mày, nói:
- Nam Vực? Nam Vực cũng không có đại phái gì, bất quá gần đây chuyện Tu Di Sơn mở ra ngược lại cực kỳ huyên náo, nghe nói còn có hai vị Phong Hào Vũ Đế hàng lâm nữa, không biết có thật không?