Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
- Xin lỗi miễn đi, về sau chú ý điểm ấy là được. Nên nhanh chóng rời khỏi nơi này đi, nếu không Bạo Vũ dong binh đoàn sẽ có người tới.
- Đúng vậy!
Chu Lôi vội vàng đi ra hoà giải, dẫn dắt chủ đề, nói:
- Mọi người đi nhanh lên, rời khỏi thành đông mới an toàn.
Một đám người lập tức gia tốc chạy đi, nhưng trong nội tâm đã an tâm, có Hoắc Kiên ở đây, trên cơ bản là vấn đề không lớn. Tuy trong ba đại dong binh đoàn có không ít Vũ Tôn tồn tại, nhưng đám lão quái vật này ngày bình thường bế quan tu luyện, dong binh đoàn không tới thời điểm sinh tử tồn vong, bình thường rất khó gặp được.
Hoắc Kiên ngượng ngùng đi lên, thoáng xấu hổ nói ra:
- Vừa rồi Sở lão quái biến mất, có phải là do Van, Vân Tiêu đại sư làm không?
Hải Lâm cũng chấn động, nhìn qua Lý Vân Tiêu, thì ra không chỉ hắn có cảm giác này, Hoắc Kiên cũng phát giác được cái gì đó.
Lý Vân Tiêu liếc hắn một cái, nói:
- Chính ngươi nghĩ đi.
Hắn lần này dứt khoát làm bộ dáng cao thâm mạt trắc, làm cho Hoắc Kiên cùng Hải Lâm sững sờ, sau đó cười khổ không thôi. Mặc dù có loại cảm giác này, nhưng nghĩ tới chênh lệch thực lực giữa hai người thì lắc đầu.
Rất nhanh, rất nhiều người Thái Điểu dong binh đoàn đã chạy tới tiếp ứng, trên đường đi không còn gặp chặn đường, đã chạy về thành bắc.
Hoắc Kiên cũng vụng trộm truyền âm, bất luận kẻ nào không được đùa giỡn Đinh Linh Nhi cùng Lạc Vân Thường.
Đây không chỉ là tôn trọng Lý Vân Tiêu, hơn nữa cũng bởi vì trong suy nghĩ của người Thái Điểu dong binh đoàn, thực lực của hai cô nàng này có thể g**t ch*t đa số thành viên của dong binh đoàn, đến lúc đó gây ra huyết án thì mọi người cũng không tốt vạch mặt.
Thành bắc to lớn không thua gì thành đông, cơ hồ cũng là thành trong thành, nhưng trạng thái bên trong không khác gì thành đông, trên đường người đi đường ngươi, người bán hàng rong, tên ăn mày, cơ hồ đều là võ giả nội liễm khí tức, hơn nữa thỉnh thoảng lộ ra hung quang, hiển nhiên không phải là người lương thiện.