Nếu như chỉ có mình hắn thì tự nhiên không thèm để ý một chưởng này, nhưng muốn bảo toàn mọi người trong lôi đình này, hơn nữa không hiển lộ thực lực vậy cực độ khó khăn!
- Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ!
Lý Vân Tiêu than nhẹ một tiếng, trên người b*n r* hào quang sáng ngời, hào quagn không ngừng lao ra ngoài như một vòng trăng sáng lên cao, hai mươi bốn đạo bạch quang xuất hiện.
- Đây là...
Chu Lôi chấn động, thất thanh nói:
- Thần thể dị tượng! Vân Tiêu đại sư lại có thần thể?
Lôi Đình Đại Thủ Ấn vừa vặn đánh xuống hai mươi bốn đạo ánh sáng, bỗng nhiên nổ bung.
Kim quang đẹp mắt b*n r* các nơi, đâm vào mắt làm hai người đau nhức, nhanh chóng nhắm mắt lại.
Trên không trung xuất hiện một lão giả, ánh mắt đầy kinh ngạc, khiếp sợ lẩm bẩm:
- Đây là hào quang gì? Vậy mà có thể tiếp được một chưởng của ta!
- Im đi! Nhất tinh Vũ Hoàng cặn bã mà thôi, một chưởng chẳng lẽ còn muốn thiên băng địa liệt hay sao?
Một giọng nói trào phúng vang lên bên cạnh lão giả, trong lòng của hắn đại chấn, hoảng sợ ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy con ngươi đỏ tươi, rất nhanh đầu óc "Ông" một cái.
- Không tốt! Là tinh thần công kích!
Đầu óc của hắn mất đi tri giác, nhưng cũng đầy đủ cho Lý Vân Tiêu xông lên, hắn trực tiếp kéo hắn vào trong Giới Thần Bi.
Đây cũng là do hai người khoảng cách tương đối gần, còn do đối phương không cẩn thận trúng tinh thần công kích của hắn, cũng như lúc giao đấu với Nhạc Cửu Lâm, nếu không làm gì dễ dàng như vậy.
Hắn một chiêu đắc thủ, trong nội tâm lập tức buông lỏng, liền trực tiếp đáp xuống. Nếu như chiêu vừa rồi thất bại, muốn hàng phục đối phương quá khó khăn.
Cả quá trình rất nhanh, lôi quang dần dần tan hết, tất cả mọi người chậm rãi mở mắt ra, chỉ thấy bầu trời im lặng, lão giả kia dĩ nhiên đã biến mất không thấy đâu nữa.