- Để cho Liệt gia tam huynh đệ chúng ta lãnh giáo chư vị cao thủ của Thái Điểu dong binh đoàn!
Liệt Diễm biến sắc, một cái xiên thép đầy hỏa diễm xuất hiện trong tay hắn, nhiệt độ bốn phía tăng cao, đám người không liên quan biến sắc lui ra bốn phía, xuất ra một khu đất lớn.
Hai gã cường giả Vũ Tông đỉnh phong một khi động thủ sẽ có tai bay vạ gió.
Chu Lôi cùng Hồng Vũ bị khí thế này ép lui liên tục, sắc mặt trắng bệch. Bốn người thực lực chênh lệch như ngày và đêm, thậm chí còn không thể tiếp chiêu.
Hải Lâm vội hỏi:
- Linh Nhi tỷ tỷ, Vân Thường tỷ tỷ, hai người này các ngươi đánh lại không?
Hai người đều lắc đầu, Đinh Linh Nhi bĩu môi nhìn qua Lý Vân Tiêu, Hải Lâm lập tức ngây ngốc, bắt đầu hiểu ý.
Hắn dường như tìm được cứu tinh, nhìn Lý Vân Tiêu nói:
- Vân Tiêu đại ca, phiền toái ngươi ra tay đuổi hai người này đi.
Hắn cũng không hỏi phải chăng đánh thắng được không, mà là trực tiếp khẩn cầu ra tay, Lý Vân Tiêu cười khổ một tiếng nói:
- Ta cảm giác được có mấy khí tức cường đại từ phía bắc bay tới, có lẽ chính là người của các ngươi, nhưng ít ra còn phải qua thời gian uống cạn một chung trà. Chúng ta tiến lên thôi.
Lý Vân Tiêu đứng dậy, hét to nói:
- Chu thống lĩnh, mọi người cùng nhau cầm binh khí xông lên phía trước.
Chu Lôi lập tức há hốc mồm, cầm binh khí lao lên phía trước, nói đùa gì vậy? Đối phương hai gã Vũ Tông đỉnh phong đứng ở đó, tiến lên chẳng phải tìm chết sao? Ánh mắt hắn khẩn cầu nhìn qua Đinh Linh Nhi cùng Lạc Vân Thường, hy vọng hai người có thể ra tay, nhưng hai người sắc mặt lạnh nhạt, không quan tâm tới hắn cầu cứu.
Hải Lâm nói:
- Tả thống lĩnh, nghe theo Vân thiếu, tiến lên đi, nhất định phải tiến lên.
Chu Lôi cười khổ lắc đầu, không biết man kình tới từ đâu, ngoan lệ nói: