Người Thái Điểu dong binh đoàn ngây ngốc nhìn qua, tuy trên đường đi cảm nhận được khí thế Đinh Linh Nhi bất phàm, nhưng thế nào cũng không ngờ vậy mà cường đại như vậy! Ngay cả hai thống lĩnh liên thủ cũng không làm gì được Hạ Đức Hưng, ở trong tay của nàng lại trốn tránh chật vật.
- Mau dừng tay, mọi người chuyện gì cũng từ từ!
Hạ Đức Hưng vội vàng hô:
- Tất cả mọi người là người quen trong Khinh Ca Lâm Địa, nước giếng không phạm nước sông, dù có chút xung đột cũng điểm tới là dừng, không cần dốc sức liều mạng như vậy!
Sắc mặt Đinh Linh Nhi âm hàn, hừ lạnh nói:
- Ta không phải dốc sức liều mạng, là muốn mạng của ngươi.
Bạch quang lóe lên trong tay của nàng, chấp tay hành lễ, hai bao tay tỏa ra khí vận cường đại, hào quang càng ngày càng thịnh giống nhau trong tay cầm mặt trời bỏ túi đâm vào mắt người ta.
Khí tức thai dương từ hào quang tỏa ra chung quanh, làm cho tất cả mọi người cảm thấy hãi hùng khiếp vía.
Hạ Đức Hưng hoảng hốt, vội vàng quay người bỏ chạy, nói:
- Gia không chơi với các ngươi!
Hắn cũng dứt khoát, bóng người lóe lên đã rót toàn bộ chân khí vào chân, thoáng cái đã chạy hơn vài chục thước.
- Muốn chạy trốn?
Đinh Linh Nhi cười lạnh một tiếng, hai chưởng kéo giãn ra, một băng gấm màu trắng hoành trong tay. Nàng làm thủ thế giương cung, một đạo hào quang bay ra ngoài, cả đầu đường thoáng cái bị hào quang bao phủ.
Nàng nói:
- Lưu Quang Tiễn!
Hạ Đức Hưng đang liều mạng chạy trốn, đột nhiên sau lưng hào quang vạn trượng, khí tức kinh khủng ép lông tơ của hắn dựng đứng lên, hoảng sợ quay đầu lại thì thấy cường quang chói mắt, ngoài ra cái gì cũng không thấy rõ ràng, trong mắt đau nhức, thân thể lại bị hào quang nuốt hết.
Ầm ầm!
Mũi tên thế đi không giảm, bắn xuyên qua con đường cái, con đường đá xanh chắc chắn cũng bị nhắc lên, hóa thành bụi phấn trên không trung.