Có thể sinh ra một cường giả Vũ Đế, đối với thế lực một hương hoặc một gia tộc đủ để ngàn năm không ngã. Mà cả nam vực mấy ngàn năm qua không có bóng dáng Vũ Đế.
- Hắc hắc, đừng nhìn lão phu thân thể nhỏ, nhưng mà đệ đệ của ta không nhỏ chút nào!
Trương Bất Lão cười d*m đ*ng nói:
- Hai vị cô nương, muốn thể nghiệm cự vật một chút hay không?
Ọt ọt ọt ọt!
Lạc Vân Thường cùng Đinh Linh Nhi cảm thấy buồn nôn, cơ hồ muốn nôn mửa ra. Hai người sắc mặt tái nhợt, trong mắt b*n r* lửa giận hừng hực.
Chu Lôi cầm lấy roi ngựa vung lên, quát:
- Trương Bất Lão, xéo ngay cho ta! Nói thêm câu nữa là giết ngươi.
Ba!
Roi ngựa hóa thành thiểm điện đánh xuống, "Đùng".
Trương Bất Lão kinh hãi, vội vàng lui về phía sau. Nhưng hắn vẫn bị roi đánh vào tay, đau quát to một tiếng, nhanh chóng chui vào trong đám người, biến mất không thấy gì nữa.
Chu Lôi xoay đầu lại nói:
- Hai vị tiểu thư không cần phải lo lắng sợ hãi, trong nội thành này thiếu nữ nhân, cho nên cả đám như sói chưa từng ăn thịt. Nhưng các ngươi được Thái Điểu dong binh đoàn bảo hộ, bất cứ kẻ nào trong thành cũng không dám đụng tới các ngươi.
- Ai ơ ai ơ, ai mà càn rỡ như thế? Lại dám đánh người trên phố?
Đột nhiên đám người chen chúc tách ra, rất nhanh có một đám võ giả đi tới, giọng nói là tên đầu lĩnh nói. Hắn mặc áo choàng lông chồn, đầu và óc có đầy lông bờm, trong miệng ngậm cây tăm, đưa mắt nhìn qua Chu Lôi, thần sắc đầy khinh thường.
Lúc đưa mắt nhìn qua Đinh Linh Nhi cùng Lạc Vân Thường thì con mắt sáng ngời, thân thể dường như lên tinh thần.
- Thì ra là Chu Lôi Thái Điểu dong binh đoàn, các ngươi thật lớn mật! Dám ở trên phố đánh người Bạo Vũ dong binh đoàn!
Ánh mắt nam tử lông bờm lăng lệ, quát:
- Ngươi rõ ràng muốn khơi mào hai binh đoàn đại chiến mà, hôm nay không cho ta một câu trả lời, toàn bộ các ngươi lưu lại, để Hác Liên Thiếu Hoàng đến lĩnh người!