Hắn chạy về phía trước.
Tư Đồ Hoành nghĩ một lát, cũng hiểu được có lẽ vấn đề không lớn, lập tức theo sát phía sau. Sau lưng còn có năm đạo thân ảnh cùng bay lên trời, giống như năm bóng dáng.
- Ha ha, quả nhiên đều chìm xuống!
Cố Nguyệt Sinh bảy người rất nhanh nổi trên không trung đầm lầy, lạnh lùng nhìn qua dung nham bọt khí bên dưới, nhiệt khí bức người và cũng không còn người nào.
- Đáng tiếc, không biết chút nào về tên cao nhân trong thương đội này. Nhưng mà dù là cao nhân, gặp phải Cố Nguyệt Sinh ta cũng chỉ có vẫn lạc mà thôi! Tốt, nhiệm vụ chấm dứt, chúng ta trở về phục mệnh a.
Tư Đồ Hoành nói:
- Cái này..., Cố tiên sinh, cấp trên nói muốn mang Hải Lâm về ah, cho dù chết cũng phải thấy thi thể.
- Hừ, thi thể?
Cố Nguyệt Sinh không vui nói:
- Phía dưới là dung nham, hơn nữa có Tịnh Không Thạch, không cách nào vận chuyển chân khí, ngươi cho rằng sẽ có thi thể sao?
Tư Đồ Hoành nhíu mày, dường như thập phần khó xử, nói:
- Trước khi đi Vũ đại nhân đã thông báo, cho dù như thế nào cũng phải mang thi thể trở về, chuyện này làm cho ta giải quyết thế nào cho phải. Có thể lấy đám Tịnh Không Thạch ra, ta xuống xem thử.
Cố Nguyệt Sinh không kiên nhẫn, nói:
- Tịnh Không Thạch điểm nóng chảy không cao, đoán chừng nửa ngày sau sẽ tiêu tan sạch. Nhưng mà khi đó những người này hài cốt cũng không còn. Không phải chỉ là tên thiếu gia phế vật sao? Muốn thi thể làm gì vậy? Xác nhận hắn chết là được!
- Đúng vậy a, muốn thân thể Hải Lâm làm gì vậy? Chẳng lẽ là vì huyết mạch trong người của hắn?
Đột nhiên một giọng nói không hài hòa từ trong dung nham truyền tới.
Mọi người đều hoảng hốt, nhao nhao mở to mắt ra, nhìn thấy cảnh không tưởng tượng nổi.
Chỉ thấy trong dung nham đang nóng chảy bắt đầu xuất hiện vòng xoáy nhỏ, lập tức chậm rãi mở rộng ra, một đạo thân ảnh từ trong đó chậm rãi bay lên, thật sự là Lý Vân Tiêu, hắn tươi cười sáng lạn, híp mắt nói: