Nếu như là trước kia, loại đột phá nhỏ này căn bản không sao cả, sẽ không tác động tâm thần của hắn. Nhưng hiện tại hắn khát vọng khôi phục thực lực lớn nhất kiếp trước, một bước tiến nhỏ cũng làm hắn mừng rỡ.
Lý Vân Tiêu nhìn Chu Lôi nói:
- Tả thống lĩnh, chúng ta còn tiếp tục chạy đi a, thừa lúc còn sớm đi tới Khinh Ca Lâm Địa. Đêm tối với đối phương mà nói chính là chướng ngại đi đường.
Chu Lôi cau mày nói:
- Phía trước chính là rừng cây, nếu như đêm tối đi trong rừng cây, song trọng yểm hộ, bên trọng khẳng định có bẫy rập. Nơi này đã bị bọn chúng phục kích một lần, hẳn là an toàn!
Hải Lâm cũng nói:
- Tả thống lĩnh nói có đạo lý, mọi người nên nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng mai sẽ lên đường.
Hắn đau lòng thủ hạ, sợ gặp phải nguy hiểm.
Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu, sau đó ngồi xuống tu luyện.
Cố Nguyệt Sinh ở xa xa dường như bình tĩnh trở lại, triệu hoán thất giai yêu thú hao phí hồn lực quá lớn, tăng thêm khí huyết công tâm, giờ phút này vô cùng suy yếu.
Hắn lấy ra một viên thuốc nuốt vào trong miệng, rất nhanh sắc mặt đỏ ửng, dường như trở nên vô cùng có tinh thần.
- Ngươi phán đoán bọn chúng vô cùng tinh chuẩn, quả nhiên không có tiến vào rừng cây!
Cố Nguyệt Sinh dường như khen ngợi Tư Đồ Hoành, sau đó trên mặt hiện ra vẻ dữ tợn, nói:
- May mắn ta ở chỗ này còn có mai phục. Lúc trước còn tưởng rằng có Phệ Linh Thử là đủ, không thể ngờ bọn chúng lại vượt qua hai cửa! Cửa ải thứ ba này bọn chúng sẽ không có vận khí tốt như vậy nữa.
Tư Đồ Hoành ở sau lưng từ chối cho ý kiến, có chút xem thường, thái độ ban đầu từ kính nể từ từ đã biến thành không quan tâm, xem thường hắn. Nhưng mà chỉ dám biểu hiện sau lưng, mặt ngoài vẫn cung kính.
- Trên khu đất trống này, ta trừ dùng ẩn độn phù bố trí trận pháp dẫn dắt ánh sao. Vẫn còn trôn xuống đất ba mươi sáu miếng Tịnh Không Thạch và một con Nham Tương Thú ngủ say. Chỉ cần thức tỉnh Nham Tương Thú, dưới tác dụng của Tịnh Không Thạch sẽ biến nơi này thành đầy lầy dung nham.