Đôi mắt vốn bình thản, trong nháy mắt nhìn thấy sao băng, đồng tử co rút lại, thân thể nhảy lên lên, vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào ngôi sao trên trời.
Động tác của hắn đã kinh động người khác, Hải Lâm giật mình nói:
- Vân Tiêu đại sư, như thế nào?
Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm vào sao băng trên trời, sắc mặt thập phần ngưng trọng, nói:
- Đây không phải là sao băng, là tinh lực hội tụ mà thành ánh sao, hình như đang rơi xuống chỗ chúng ta.
- Cái gì?
Lần này tất cả mọi người nhảy dựng lên, không dám tin nhìn qua trời sao.
Chu Lôi cũng chằm chằm một hồi, nói:
- Không thể nào đâu? Người nào có thể rút tinh thần chi lực chứ, cho dù là Cửu Thiên Vũ Đế cũng làm không được a?
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
- Cửu Thiên Vũ Đế rút tinh thần chi lực dễ như trở bàn tay, nhưng đó cũng không phải đơn giản rút ra, hắn là có người dùng bí pháp, hơn nữa không phải là công kích đơn giản, nếu không cũng không cần tốn sức như vậy. Trong đối phương có cao thủ a, mục tiêu của hắn là cái gì?
Hải Lâm cả kinh nói:
- Vậy làm sao bây giờ? Nếu không chúng ta bây giờ lập tức tiến lên, vào trong rừng cây này?
Lý Vân Tiêu lắc đầu, nói:
- Không kịp, ánh sao trải dài quá rộng, phương viên trăm dặm đều nằm trong phạm vi công kích, vẫn nên nghĩ biện pháp phòng ngự đi.
Chu Lôi hét lớn một tiếng, nói:
- Lập tức kết trận, căng kết giới bảo hộ thiếu gia.
suy nghĩ của hắn đơn giản, chỉ cần tập trung, gặp được vấn đề gì thì đầu tiên phải bảo vệ Hải Lâm.
Cơ hồ tất cả võ giả nhao nhao vây thành một vòng, rót chân khí vào tay, rất nhanh tạo thành kêt giới nhàn nhạt vây quanh tất cả mọi người, toàn bộ vẻ mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm vào sao băng.
Lý Vân Tiêu khẽ chau mày, cũng không nói gì thêm, hắn không rõ mục đích của kẻ rút tinh thần chi lực, chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến.