Lý Vân Tiêu: "..."
Đinh Linh Nhi "Phốc phốc" bật cười, nhìn qua Lý Vân Tiêu quýnh lên, khẽ nói:
- Có phải hay không ah, Vân thiếu, ngươi nghe qua chưa?
Lý Vân Tiêu vẻ mặt nghiêm túc, lộ ra gương mặt chính nghĩa, chính khí nghiêm nghị nói:
- Cổ Phi Dương đại nhân tài hoa cùng mỹ mạo xuất chúng, là hóa thân anh hùng cùng hiệp nghĩa. Cả đời đều muốn cải biến bầu không khí xã hội, đề cao hành vi và nhiệm vụ của người trẻ tuổi, cho nên cả đời chưa lập gia đình.
Trong mắt Chu Lôi sáng ngời, nói:
- Thì ra Vân Tiêu đại sư cũng là người sùng bái Cổ Phi Dương đại nhân. Ta nghiên cứu sự tích cả đời của Cổ Phi Dương đại nhân, rút ra kết luận kinh người.
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
- Kết luận gì?
Người bốn phía rướn cổ lên nghe, loại chuyện bát quái này rất hợp với người xấu, huống chi đây là nhân vật phong vân. Hải Lâm cũng đầy là hứng thú, vẻ mặt tập trung lắng nghe.
Chu Lôi thần thần bí bí nói khẽ:
- Các ngươi ngàn vạn không thể nói cho đoàn trưởng đại nhân biết! Theo thành quả ta nghiên cứu, Cổ Phi Dương sở dĩ chung thân chưa lập gia đình, hắn nhất định có chuyện khó nói của nam nhân.
- Chuyện ẩn khó nói?
Mọi người nhao nhao xúm lại, giống như "con vịt" kéo dài cổ ra.
- Hắc hắc, chuyện ẩn khó nói, mọi người hiểu mà.
Chu Lôi cười lên như khỉ, nói:
- Đơn giản chính là như vậy, bệnh liêt dương bất lực, lên mà không kiên, kiên mà không lâu, lâu mà không bắn, bắn mà không tinh, tinh mà không nhiều, nhiều mà không sống...
Gương mặt Lý Vân Tiêu biến thành quả cà tím, trong mắt hắn phun ra lửa, muốn tiến lên giết người.
Chu Lôi bị bộ dáng của hắn làm giật mình, nói:
- Ngươi cũng đừng không tin, ta có lý có cứ rõ ràng. Chư vị tới, tới...
Hắn nói:
- Ta còn có rất nhiều thành quả nghiên cứu khác, đến, ta nói cho mọi người nghe. Cổ Phi Dương ah, vô cùng có khả năng bị...